• Mat ngu.jpg
  • Mat ngu 2.jpg
  • Matngu 3.jpg

Người đàn bà hóa điên vì không được... ngủ với chồng

BV Tâm thần Trung ương ( Hà Nội) từng tiếp nhận không ít bệnh nhân nữ đang khỏe mạnh bỗng… hóa điên. Nhiều người trong số họ đã từng có một quá khứ cay cực,...

Vào viện tâm thần vì bị bạo hành

Lần giở bệnh án của bệnh nhân Phạm T. Q. (Yên Mỹ, Hưng Yên), BS Tô Thanh Phương, Trưởng Khoa 6, BV Tâm thần Trung ương cho biết, bệnh nhân này đã sống cuộc đời bi đát: hơn 30 năm bị nhà chồng coi rẻ, bạo hành về tinh thần, bị chồng ly thân, có ba người con nhưng một người chết, một người hư hỏng, người còn lại bỏ xứ mà đi biệt tích. Bức xúc tích tụ nhiều năm, nghĩ ngợi nhiều quá, bệnh nhân phát bệnh và được đưa vào đây điều trị.

Đã bước vào tuổi xế chiều, trên gương mặt của bà Q. vẫn còn vương lại nét đẹp của một thời thanh xuân. Đã được điều trị, bà có thể chuyện trò, tiếp xúc được với người khác tương đối bình thường, có điều, "di chứng" còn lại là bà nói rất nhiều, rất nhanh, nói như thể trút hết nỗi đau trong mình ra ngoài.

Bà kể: "Đời tôi khổ lắm cô chú ơi, có thể mang ra mà viết thành tiểu thuyết được! Mang tiếng lấy chồng hơn 30 năm, nhưng tôi không nhờ chồng được một cái tăm. Cái tuổi tôi nó thế, 10 cô thì 9 cô rưỡi chồng chết, chồng bỏ. Tôi bước chân vào nhà chồng mà như bước vào địa ngục, từ bà chồng, mẹ chồng cho đến chị chồng, mấy thế hệ cùng hùa vào sai việc, chẳng khác nào con ở. Hùng hục cả ngày lẫn đêm, chăn trâu, làm ruộng, lấy bèo nuôi lợn, bóc lá mía… không ngơi tay, thỉnh thoảng còn bị đánh, tôi cũng chẳng dám hé răng nói một lời".

Người đàn bà hóa điên vì không được... ngủ với chồng 1
Bà Q. đã có những năm tháng cay cực.

Nhưng bắt làm việc chưa đủ, gia đình chồng bà Q. còn tìm mọi cách để ngăn cản ông bà… gần nhau. Bà cho biết, hồi mới cưới nhau, chồng bà đi công tác biền biệt 5 - 6 tháng mới về một lần. Về đến đầu làng, ông nhắn vợ ra đón, nhưng gia đình nhất quyết không cho. Chồng bà về nhà, hai vợ chồng trẻ cũng chẳng được ôm nhau, thậm chí không được… ngủ với nhau.

"Chúng tôi nói chuyện với nhau cũng bị kiểm soát. Vợ chồng ngủ cùng nhau cũng sợ bị phát hiện, cứ bí mật như đánh du kích ấy" - bà Q. cay đắng kể lại. Chép miệng, bà phân bua: "Ông ấy không nói nặng lời, không động đến một móng tay của vợ, cưng nựng yêu thương, nhưng mỗi tội quá hiền, ù ù cạc cạc, lúc nào cũng bị sức ép từ gia đình, không dám hé răng bênh vợ một lời. Quan hệ tình cảm cũng rất hạn chế". Ngay cả khi chồng bà về công tác ở gần nhà, thời gian "vợ chồng" của họ cũng có thể đếm được trên đầu ngón tay.

Người đàn bà hóa điên vì không được... ngủ với chồng 2
Bà bảo, ngày mình "làm vợ" có thể đếm được trên ngón tay.

Sau 6 năm sau lấy chồng, không chịu nổi sự giám sát khắt khe của gia đình chồng, bà Q. ôm cậu con trai cả và bụng bầu 2 tháng bỏ ra ngoài ở. Một mình bà mua đất, lợp nhà ở gần đó sống với con, "không phiền đến ai, như gái góa chồng", cấy thuê, buôn bán vặt kiếm sống. Nhà chồng bà không bắt về, mà chồng bà cũng không đi theo. Thi thoảng, ông chạy sang gặp bà, "tí toáy" vụng trộm cho đỡ nhớ rồi lại về mà cũng chẳng lấy người khác.

Trước khi vào điều trị ở Khoa 6, BV Tâm thần Trung ương, bà Q. đi làm giúp việc. Bà bảo mình chăm chỉ, được nhà chủ quý mến, nhưng ốm yếu rồi cứ làm một đợt là phải nghỉ vài ngày về quê thăm cháu. Đã mười năm nay, bà không ngủ được, tinh thần suy sụp, cả đêm cứ khóc rồi nghĩ miên man. "Có khi bao năm trắng đêm không ngủ nổi, tôi cứ nghĩ nhiều quá mà uất thành ra thế này…" - bà lẩn thẩn bảo.

Dở dang cả chuyến đò chiều…

Hai vợ chồng bà Q. có với nhau 3 mặt con. Khi cô con gái thứ ba sinh được một thời gian, nhà chồng bà bắt cả 3 cháu về nuôi, bỏ lại bà sống một mình thui thủi. Những đứa con của bà Q., dưới áp lực của nhà nội, cũng không nhìn mẹ.

Kể về các con, bà run run nói chuyện con trai đầu chết sớm, con dâu cũng khổ sở vì bị áp bức, cậu thứ hai hư hỏng, còn cô con gái "chấy rận", chuyện bà kể mỗi lúc mỗi khác. Bà bảo "nó hơi chập cheng, đi Trung Quốc làm ăn, mất tăm mất tích cả chục năm", lúc lại khoe "nó đã lấy chồng, có con ở bên ấy, đã về thăm tôi được một lần, dẫn cả chồng đi cùng nữa"…

Bà sống một mình đã hơn hai chục năm, khi thì ở Hưng Yên (vừa là quê mình, vừa là quê chồng), lúc lại lên Hà Nội, nhưng cũng hiếm khi về nhà mẹ đẻ vì "xấu hổ lắm, mình đã có ba đứa con rồi, ai lại về quê mẹ, thiên hạ lại bảo cóc chết ba năm quay đầu về núi". Thở dài thượt, bà bảo: "Tôi còn bà mẹ ở quê. Bà lẫn rồi. Hôm trước tôi về thăm, chăm sóc bà cụ vài hôm thì bị cụ mắng, bảo về để cướp nhà cụ, hai mẹ con cãi nhau suốt, có muốn ở cùng chăm cụ lâu dài cũng chẳng ở được..."

Ngồi thừ ra một lúc, rồi bà giật mình như sực nhớ ra điều gì, nói mơ màng: "Tôi đi thêm một lần đò nữa rồi đấy! Mới được 5 tháng thôi. Đấy là một ông thầy cúng hơn tôi gần chục tuổi, vợ chết lâu rồi. Hôm trước ông ấy xuống cúng cho thằng cháu nhà tôi, gặp duyên nhau, thế là gá nghĩa vợ chồng…"

Người đàn bà hóa điên vì không được... ngủ với chồng 3
Bà bảo mình không điên, chỉ vì hay nghĩ ngợi, không ngủ được nên được đưa vào đây.

"Ông chồng thứ hai", chẳng biết có thật hay là chỉ tồn tại trong trí tưởng tượng của bà Q., nhưng theo lời bà khoe: "Ông ấy quý tôi như nén vàng, không nói nặng lời câu nào, yêu chiều hết mực. Cả xóm ai cũng khen ông này may mắn, cuối đời còn lấy đâu được bà vợ xinh thế. Tôi thì thương ông ấy sống một mình đã lâu, cơm chẳng biết nấu, áo quần lôm côm. Về ở với tôi được mấy tháng mà ông ấy khỏe mạnh, vui vẻ lên hẳn".

Được đà, bà đem hết cả chuyện kín chuyện hở kể với người lạ: "Nói thật chứ, ngần ấy năm sống một mình ở nhà ngoài mặt đường, thanh niên trai tráng đi qua nhìn thấy tôi nhan sắc, người ta… thèm (!?) lắm, nhưng tôi vẫn không trao cho ai. Lâu dần thành quen, ai động chạm vào người tôi lại thấy ghê ghê. Lấy ông chồng mới, tôi chỉ muốn sớm tối cơm nước chăm nhau, chứ già đến nơi rồi, ai mà còn nghĩ đến chuyện kia nữa. Thế mà ông ấy đứng tuổi rồi vẫn còn sung sức, vợ mất đã lâu, như nắng hạn gặp mưa rào, cứ nài nỉ xin tôi "cho", nhưng họa hoằn lắm một tháng tôi mới chiều đôi lần, nhưng cũng không thích lắm".

Bà Q. bảo đã định gắn đời với người đàn ông ấy nhưng các em ruột bà không đồng ý. Một hôm, ông ấy đi vắng, gia đình đến bắt bà về nhà. Bà không nghe, làm ầm ĩ lên, chửi bới, giằng co với các cháu nên bị đưa vào Bệnh viện Tâm thần Trung ương. Trước sau bà vẫn một mực bảo: "Tôi có điên đâu! Tôi chỉ nghĩ nhiều quá, bị hành nhiều quá thành ra lẩn thẩn, nói nhiều, hay chửi các cháu thôi!" 

"Ra viện, tôi sẽ vào chùa"

Bác sĩ Tô Thanh Phương, Trưởng Khoa 6, nơi bệnh nhân Phạm T. Q. đang điều trị cho biết, khi được đưa vào viện, bà Q. rất căng thẳng, ở trong trạng thái hoảng loạn tinh thần, gào khóc và có dấu hiệu sang chấn tâm lý lâu dài. Gia đình bà Q. cũng thông báo cho bác sĩ biết cuộc sống bi đát, đầy áp lực của bà.

Người đàn bà hóa điên vì không được... ngủ với chồng 4
  BS Tô Thanh Phương bên bệnh án của bà Q.

Thời gian đầu bà cũng hay khóc và mất ngủ. Sau gần hai tháng điều trị, hiện bà Q. đang hồi phục, đã ổn định hơn nhiều. Gia đình đang làm thủ tục xin ra viện. Bác sĩ Phương cho biết thêm, trong suốt thời gian bà Q. điều trị tại viện, không thấy con hay người nhà bên chồng bà đến thăm, chỉ có các cháu và em gái ruột của bà lui tới.

Người đàn bà đã bước vào tuổi xế chiều cho biết, bà đã thấy nhẹ lòng hơn và đã ngủ lại được, chỉ buồn vì bị đứt liên lạc được với chồng mới (?), cũng chẳng thấy chồng cũ và các con đến thăm nom. Bà cũng vui hơn vì "hôm trước dì nó vào thăm, dì nó dỗ dành tôi chịu khó chữa khỏi bệnh rồi về".

Thẫn thờ, bà tiếp lời: "Tôi đã tự lo được mấy chỉ vàng, hồi đi làm giúp việc cũng ky cóp được ít tiền tiết kiệm, với lại mảnh đất nữa, nếu tôi có chết cũng chẳng ai phải phiền. Hôm trước có sư thầy vào đây nói chuyện với các bệnh nhân, tôi đã xin phép nhà chùa rồi, khi được ra viện tôi sẽ đến chùa ở, quét dọn, làm công quả. Nhưng giá người ta để tôi sống yên với ông ấy (chồng thứ hai - PV) thì tốt nhỉ…"

Nhập viện tâm thần vì bị "cuồng dâm"

Đang là giáo viên dạy Toán cấp 2, N.T.T đã phải nhập viện khẩn cấp chỉ sau một đêm bị bạn trai “cuồng yêu” trong nhà nghỉ.

Sợ hãi nhưng vẫn muốn “yêu”

Nhắc đến chuyện cuồng yêu, bạo dâm hay những câu chuyện về cai nghiện tình dục, TS.BS Tô Thanh Phương - Trưởng khoa 6 (BV Tâm thần Trung Ương 1) nhớ ngay đến trường hợp bệnh nhân N.T.T sinh năm 1982. Được biết, người phụ nữ tên T - nạn nhân của chứng cuồng yêu này đã được gia đình cho nhập viện Tâm thần hôm 13/7 vừa qua.

Khi mới được đưa vào viện, T luôn trong tình trạng mệt lả, mất sức, bị rối loạn tâm thần. Cô luôn buồn chán, khóc lóc, lúc lại hoang tưởng vì bị quan hệ tình dục quá nhiều lần chỉ trong 1 đêm.

Đưa cho chúng tôi xem trang bệnh án của T, bác sĩ Tô Thanh Phương chậm rãi kể về trường hợp éo le của người phụ nữ trí thức này.

Buồn chán sau cuộc hôn nhân đổ vỡ, người phụ nữ này đã quyết định rời bỏ miền sơn cước
xuống Hà Nội lập nghiệp

Sinh ra ở Mộc Châu (Sơn La), T vẫn được bố mẹ nuôi ăn học nên người. Cầm tấm bằng Đại học Sư phạm trong tay, T trở về dạy tại một ngôi trường trong tỉnh. Có bằng cấp, lại cũng không phải là cô gái xấu xí nên T được nhiều thanh niên theo đuổi. Sau đó, T cũng chọn một người đàn ông để lấy làm chồng.

Bước vào cuộc hôn nhân mới được gần 2 năm, tuy chưa có con nhưng T và chồng thường xuyên có những bất đồng. Đỉnh điểm nhất cho những mâu thuẫn không thể giải tỏa là 2 vợ chồng T đã quyết định ly dị.

Buồn chán sau cuộc hôn nhân đổ vỡ, người phụ nữ này đã quyết định rời bỏ miền sơn cước xuống Hà Nội lập nghiệp. Tại Hà Nội, T nhanh chóng tìm được công việc là giáo viên hợp đồng dạy học cho một Trung tâm giáo dục thường xuyên.

Hơn 1 năm ở Hà Nội dạy học, T cũng được rất nhiều người đàn ông để ý. Người qua đường cũng có, kẻ yêu chân thành cũng có. Nhưng hầu hết người đàn ông nào đến với T cũng chỉ để gạ gẫm tình dục. T biết vậy nhưng vẫn chưa bao giờ cho phép bản thân đi quá giới hạn.

Cho tới khi T gặp D - một thanh niên trí thức người Hà Nội. Thấy D hiền lành, nói năng khiêm nhường và cũng có một công việc ổn định nên T cũng thầm mến D từ khi nào không biết. Nhiều lần ở bên nhau, D cũng đòi T cho "quan hệ" nhưng T vẫn quyết giữ gìn.

Cho tới một ngày không hiểu sao T lại dễ dãi đồng ý đi vào nhà nghỉ với D. Vừa vào đến phòng, D đã khóa trái cửa lại. Mặc T chống cự, D liên tiếp quan hệ với T hùng hục suốt đêm mà chẳng có lấy một phút nghỉ ngơi.

Ngoài chuyện bắt "yêu" suốt đêm, D thản nhiên bắt T quan hệ tình dục ở đủ các tư thế. Cứ thế, suốt 1 đêm ròng bị yêu thô bạo, T mệt mỏi và sợ hãi đến loạn thần.

Tiến sĩ Tô Thanh Phương - người đang trực tiếp điều trị cho T cho biết: “Ngày đầu nhập viện, T mệt mỏi, hay khóc lóc và buồn chán. T tâm sự rằng vừa sợ cậu bạn trai quan hệ thô bạo suốt đêm kia nhưng lại vừa thích được yêu như thế và cũng thích gặp lại người đàn ông ấy”.

Nỗi đau của người thân

Sau 1 đêm bị bạn trai cưỡng yêu thô bạo trong nhà nghỉ, từ một phụ nữ chín chắn, T trở nên sợ hãi và phát bệnh tâm thần nhẹ. Điều này khiến cho cô không thể đứng lớp được nữa.

Quá sợ hãi và lo lắng cho T, bố mẹ T đã xuống Hà Nội và đưa con nhập viện Tâm thần ngay sau đó. Khi xuống Hà Nội, họ không tin vào mắt mình khi thấy T trong thể trạng xanh xao, mệt mỏi, bị hoang tưởng, sợ hãi và căng thẳng tột độ.

Khi được đưa vào viện, bác sĩ Thanh Phương đã kết luận T bị kiệt sức và trầm cảm do quan hệ tình dục quá nhiều lần trong 1 đêm.

 

Tiến sĩ, bác sĩ cao cấp Tô Thanh Phương - Trưởng khoa 6

 

(Bệnh viện Tâm thần Trung Ương 1)

Qua 10 ngày điều trị tại đây, hiện T đang dần hồi phục. T không hoảng sợ, loạn thần như trước nhưng vẫn còn căng thẳng và khóc vì buồn chán. "Hàng ngày, T vẫn nửa nhớ nhung đàn ông cuồng yêu ấy, nửa lại sợ hãi. Để tình trạng bệnh tiến triển tốt, T cần phải điều trị thêm 6 tháng ở viện mới hoàn toàn thoát khỏi ám ảnh này".

Bác sĩ Phương cũng cho biết thêm: "Chuyện cuồng yêu, yêu thô bạo giờ không còn là chuyện hiếm. Đây cũng được coi là một chứng bệnh tâm lý rất khó cai nghiện được. Do đó, nếu những gia đình có những trường hợp tương tự nên đưa con em đến viện thăm khám sớm nhằm tránh gây trạng thái tâm lý đáng tiếc hay tâm thần nặng khác".

Chồng 50 tuổi còn ngoại tình

TS Tô Thanh Phương - Trưởng khoa cấp tính nữ Bệnh viện Tâm thần Trung ương là vị tiến sĩ đầu ngành nghiên cứu về trầm cảm. Ông được những người bệnh coi như người thân. Chúng tôi ghé thăm khoa của ông lúc quá trưa. Nhìn thấy vị bác sĩ thân quen của mình những bệnh nhân chạy ra nũng nịu bác sĩ như người cha vậy. 

Bệnh nhân H đang điều trị tại bệnh viện tâm thần trung ương 


Bệnh nhân vào đây, mỗi trường hợp mỗi số phận và hoàn cảnh khác nhau. Nhưng người phụ nữ ngoài 50 tuổi ấy làm day dứt nhiều người nhất. Bà tên là Phạm Thu H. (Phú Xuyên, Hà Nội). Người phụ nữ này vốn làm giáo viên mầm non. Ở cái tuổi vợ chồng hưởng tuổi già thì chồng lại sa ngã vào ngoại tình. Xấu hổ với con rể, con dâu bà khuyên chồng không được.

Trái khoáy, người phụ nữ mà ông đem lòng thích lại là chỗ liên gia. Những lúc tỉnh táo bà kể: "Bà ấy là xui gia với em gái của bà. Hai người gặp nhau trong đám cưới một người quen thế rồi họ quấn lấy nhau". Từ ngày chồng có bồ, bà chán nản, lầm lì. Khuyên chồng không được, ông còn xuống tay tát bà. Lấy nhau gần hơn 30 năm có khi nào ông tát bà đâu? Vậy mà lần này vì người phụ nữ khác ông lại thay đổi nhanh thế.

Buồn chán, bà H. bỏ ra ngoài sống. Có một điều lạ bước chân không dẫn bà đi đến một nơi nào mà là nghĩa trang. Nơi bà chọn dựng lều là ngôi mộ bố mẹ chồng đã mất hơn 10 năm. Có lẽ, bà ra đây để nhận được sự chia sẻ của người mẹ chồng hết mực thương yêu bà khi còn sống.

Con cái ra tìm về bà cũng không về. Công an xã ra đuổi bà cứ ôm cột bia mộ khóc đòi ở đây. Bà dọa chết nếu không cho ở ngoài nghĩa trang.

Hơn 2 tuần ăn nằm ngoài đó, cơ thể bà xanh xao và mệt mỏi. Bà dần không nói chuyện với ai. Nước mắt người phụ nữ sang tuổi xế chiều dường như không lay động người chồng phụ bạc. Chồng bà nói thẳng "cứ để bà ấy chết đi".

Thân xác bà rời ra từng mảnh, bà chỉ muốn được chết. Cứ ai ra đón bà về là bà dọa chết nên người ta sợ. Bà không nói lảm nhảm như người điên vẫn nói mà rất ít nói. Hàng ngày, nhìn người phụ nữ ngồi thu lu bên nấm mồ, nhiều người không khỏi cầm được nước mắt. Đâu phải, già đã là an nhàn.

Bà H. được con cái đưa vào bệnh viện trong trạng thái lo âu, trầm cảm nặng. Hàng ngày, bà lầm lũi không rằng không nói. Mỗi khi nói bà chỉ khóc và đòi được chết. Hỏi vì sao bà thích ra ngoài nghĩa địa nằm thì bà nhỏ nhẹ tâm sự rằng "bà muốn chết nhưng có ai đó giữ bà lại, không cho bà được chết. Thâm xác có là gì đâu, hồn đã không còn". Người phụ nữ ấy tự nhận rằng thân xác mình chỉ là giả, ruột gan đã thối, giờ chỉ chờ ngày được về thế giới bên kia.

Không gì đau đớn bằng trầm cảm

Chia sẻ với chúng tôi về những bệnh nhân của mình, bác sĩ Tô Thanh Phương cho biết "không cái gì đau đớn bằng bệnh trầm cảm. Người bị trầm cảm chỉ muốn tìm đến cái chết. Thậm chí đau đớn như bệnh ung thư con người còn chịu đựng được chứ trầm cảm thì khó ai chịu đựng được".

BS Tô Thanh Phương đang điều trị cho bệnh nhân tâm thần nữ


Giống với hoàn cảnh của bà H., chị Nguyễn Thị Tuyết Vân (Phủ Lý, Hà Nam) cũng đau khổ vì bị chồng phản bội. Trong vô thức, người phụ nữ ấy đã bỏ nhà đi hoang để rồi trở thành nạn nhân của những kẻ đồi bại. Những ngày bỏ nhà đi, chị Vân nằm ở bờ, ở bụi, gầm cống, gầm cầu. Chị luôn nói có người xui chị phải làm như vậy.

Khi gia đình tìm được chị Vân đưa về nhà thì cái bụng chị ngày càng to ra. Chồng chị đã lâu không gần gũi nên anh biết đó không phải con của mình. Cay nghiệt nhất, nhà chồng đưa chị Vân đi thử máu kiểm tra HIV và trả lại cho gia đình chị đợi khi nào sinh con, có kết quả thì mới xem xét có nhận lại dâu không.

Tuyệt vọng, gia đình chị Vân đưa chị đi đến bệnh viện tâm thần. Mẹ chị kể "nó khôn ngoan lắm, chỉ là do áp lực cuộc sống nên mới thế. Gia đình tôi không muốn bỏ đứa cháu tội nghiệp nên vừa chữa bệnh cho chị Vân vừa mong đợi ngày đứa trẻ ra đời."

TS Phương kể vừa lên cơn chuyển dạ mà bệnh chưa khỏi chị Vân chuyển sang khoa sản BV Thường Tín để sinh rồi lại về khoa của ông để trị bệnh. Người phụ nữ với ánh mắt vô hồn, đờ đẫn. Nhìn đứa trẻ bụ bẫm ai cũng muốn bế nhưng chị Vân thì lạnh lùng. Bản năng người mẹ của chị đã không còn.

Bác sĩ Tô Thanh Phương kể những người phụ  nữ bị chứng trầm cảm nặng khiến họ trở nên hoang tưởng. Phụ nữ bị điên thì trăm cái khổ. Nhiều trường hợp người thân đành bó tay, nuốt nước mắt để họ “phá cũi sổ lổng” đi như ma ám ngoài mưa gió, lều quê quán chợ, tối đâu là nhà ngã đâu là giường. 

Trước khi đi, nhiều bà mẹ cực chẳng đã còn đặt vòng tránh thai hoặc triệt sản cho con gái điên của mình, để tránh bị mang thai khi gặp "yêu râu xanh". Thế nhưng, vẫn có những người đàn bà phải rời nhà thương điên sang bệnh viện phụ sản.  Thậm chí có bệnh nhân nữ đang hò hét trong trạng thái khỏa thân thì lên cơn đau đẻ, nhập viện sản, để sinh nở một cách ngơ ngẩn, thẫn thờ.

Tâm sự rớt nước mắt của Hà Văn Pẩu

Câu chuyện của người tâm thần, dù đã được "cấp giấy" trở về xã hội, được trở lại làm người bình thường, vẫn có vẻ gì đó... không bình thường. Pẩu thường lan man sang chuyện khác, và trong câu chuyện, Pẩu có ý trách "anh Đoàn" và "em Xôi" đã mắng anh ta, không cho anh ta về nhà. Thậm chí, "em Xôi có xe máy mà chẳng bao giờ cho em đi", còn "nhà anh Đoàn xây to lắm, đẹp lắm...".

 

 

Kẻ tâm thần bị ruồng bỏ

Hà Văn Pẩu, 37 tuổi, trú tại thôn Nà Pản, xã Đồng Giáp, huyện Văn Quan, tỉnh Lạng Sơn. Pẩu từng là nỗi kinh hoàng của người dân nơi đây khi gây ra vụ sát hại dã man một bé gái trong cơn điên loạn vào năm 2008. Nạn nhân là bé Hoàng Thị D. (SN 2002), một người hàng xóm của Pẩu. Do Hà Văn Pẩu bị bệnh tâm thần phân liệt Paranoid nên Pẩu bị điều trị bắt buộc ở Viện giám định pháp y tâm thần Trung ương.

Trước đó, Pẩu từng được gia đình đưa xuống bệnh viện tâm thần điều trị vào tháng 5/1999 và tháng 4/2000. Cuối năm 2009, Chánh án Toà án nhân dân tỉnh Lạng Sơn đã ra Quyết định áp dụng biện pháp bắt buộc chữa bệnh đối với Hà Văn Pẩu, đưa đến Bệnh viện Giám định pháp y Tâm thần Trung ương để chữa trị.

Ngày 11/10/2011, Hà Văn Pẩu được đưa về trụ sở UBND xã Đồng Giáp và giao cho địa phương tiếp nhận, quản lý. Nhưng một người anh và một người em trai của Pẩu là Hà Văn Đoàn và Hà Văn Xuôi đều từ chối nhận Pẩu về nhà. Họ bị ám ảnh bởi tội lỗi mà Pẩu gây ra. Không chỉ anh em Pẩu, đến hàng xóm cũng phản đối rầm rầm. Không ai muốn một kẻ từng gây ra vụ án kinh hoàng ấy ở gần nhà mình. Họ sợ một ngày nào đó, Pẩu lại lên cơn, và sẽ có một đứa trẻ khác là nạn nhân.

Vậy là, Hà Văn Pẩu được đưa trở lại Bệnh viên Tâm thần Trung ương 1 sau 2 ngày về quê. Ở quê, anh ta cũng không được về nhà người thân (nhà Pẩu thì đập đi rồi nên không còn chỗ nào cho anh ta về). "Mẹ em định xây nhà cho em nhưng chưa kịp xây thì mẹ em chết rồi" - kể chuyện này, mắt Pẩu ngân ngấn nước. "Em thương mẹ lắm, không còn nước mắt để khóc. Về quê mà không kịp thắp hương cho mẹ. Em nói với em Xôi (đọc đúng phải là Xuôi), lần sau anh về, em đưa anh ra mộ thắp hương cho mẹ"...

Cứ nghe những lời lẽ này thì có thể Pẩu đã thành người... bình thường mất rồi, nhưng khi hỏi về tội lỗi mà anh ta đã gây ra, Pẩu thành thật: "Sau này về, em sẽ lấy vợ, đẻ con rồi vứt vào nhà nó (tức nhà bố mẹ cháu D.)". Theo Pẩu thì đó là cách để anh ta chuộc tội. "Trên nhà anh có phong tục ấy à, hay là tự anh nghĩ ra?" - tôi hỏi. "Có đấy. Có phong tục ấy mà" - Pẩu đáp và giương đôi mắt dại nghuệch nhìn tôi.

Câu chuyện của người tâm thần, dù đã được "cấp giấy" trở về xã hội, được trở lại làm người bình thường, vẫn có vẻ gì đó... không bình thường. Pẩu thường lan man sang chuyện khác, và trong câu chuyện, Pẩu có ý trách "anh Đoàn" và "em Xôi" đã mắng anh ta, không cho anh ta về nhà. Thậm chí, "em Xôi có xe máy mà chẳng bao giờ cho em đi", còn "nhà anh Đoàn xây to lắm, đẹp lắm...".

Em muốn lấy vợ, sinh con

- Anh Pẩu có nhớ chuyện cũ không?

- Có, nhớ vợ, vì em yêu vợ mà.

- Hai người yêu nhau mấy năm thì cưới?

- 2-3 năm đấy.

- Vậy hai người ở với nhau bao lâu thì chị ấy bỏ đi?

- 4-5 tháng thôi. Khi cưới tốn nhiều tiền lắm, tốn tiền triệu đấy, tốn hết mấy triệu đấy.

- Anh lấy tiền ở đâu để cưới vợ?

- Mẹ em cho, mẹ em là giáo viên mà. Dạy 4-5 trường đấy.

- Vì sao mà vợ anh lại bỏ đi?

- Vì em yếu mà.

- Vợ bỏ đi, anh Pẩu có buồn không?

- Buồn chứ, cưới vợ mất nhiều tiền mà. Buồn nên một lần nhảy xuống suối, một lần nhảy xuống sông Kỳ Cùng.

- Lúc đấy nghĩ gì mà lại quẩn thế? Mình tự tử thì vợ mình có về với mình đâu.

- Em buồn chán nên nhảy xuống sông Kỳ Cùng, em biết bơi nên lại lên bờ, không biết bơi thì chết rồi.

- Bây giờ mà vợ quay về, anh có vui không?

- Vui chứ. Nhưng vợ lấy chồng, có hai con rồi.

- Trước đây anh làm gì để sống?

- Cũng làm ruộng, làm vườn, làm nương thôi.

- Anh có sợ âm thanh không? Ví dụ như tiếng chó sủa?

- Em thích tiếng chó sủa lắm.

- Anh Pẩu có hay uống rượu không?

- Có, em uống từ bé.

- Nếu để uống thoải mái thì mỗi ngày anh uống hết mấy chai?

- Một chai. Không biết được, có nhiều uống nhiều.

- Vì nguyên nhân gì mà anh Pẩu lại làm hại bé D.?

- Vì em bị yếu...

- Bây giờ anh mong muốn điều gì?

- Em mong muốn bác sĩ cho em về nhà làm ăn thôi, còn ở đây đông người khó chịu lắm.

- Có muốn lấy vợ không?

- Có muốn. Muốn lắm.

- Lấy vợ thì hai người làm gì để sinh sống?

- Hai người làm ruộng, làm vườn trồng cây hoa quả thôi.

- Ở quê có nhiều đất không?

- Nhiều đất lắm, chỉ sợ không có sức khỏe làm thôi.

- Về nhà thì anh có ngại gia đình cháu D. không?

- Ngại chứ.

- Nhà anh có gần nhà cháu D. không?

- Gần lắm, chỉ cách khoảng nửa cây số thôi. Nhà nó làng dưới mình làng trên.

- Nếu anh gặp bố mẹ cháu D., anh có xin lỗi không?

- Xin lỗi chứ. Trước mình làm sai với nó, sau này lấy vợ sinh con sẽ trả cho nó một đứa.

- Anh tự nghĩ ra thế hay là quê anh có phong tục như thế?

- Có phong tục như thế mà. Mình lấy của nó đứa con thì phải trả cho nó thôi.

- Việc làm hại bé D., anh thấy có lỗi không?

- Lỗi to lắm. Trước đây em lên cơn điên thì em làm thế, em không nhớ gì cả. Công an vào bắt luôn, chưa kịp...

- Đêm qua anh ngủ được không?

- Đêm qua không ngủ được, bác sĩ xem thế nào cho thuốc để ngủ được chứ không thế này thì chết mất.

- Thế ăn thì thấy ngon miệng không?

- Ngon chứ. Không ăn được thì chết.

- Ở đây anh quý ai nhất?

- Ở đây quý bạn bè cùng buồng, thân với anh Đông nhất, trước cũng nằm khoa 6.

- Còn quý bác sĩ nào nhất?

- Nhiều lắm, bác sĩ Tài, Tiến...

- Anh Pẩu ơi, bây giờ gia đình anh lên đón có về không?

- Có, em thích về nhà lắm, về nhà kiếm việc làm, có tiền mua ăn uống thoải mái.

- Anh có muốn nói gì với gia đình mình? Với anh Đoàn và em Xôi ý?

- Anh Đoàn hôm trước chửi em.

- Biết rồi, nhưng bây giờ có muốn nói gì với anh Đoàn không?

- A lô, anh Đoàn ơi, em muốn về nhà, anh lên đưa em về đi. Cả em Xôi nữa, anh muốn về nhà, em lên đón anh về đi.

Pẩu ngọng nghịu phát âm tiếng phổ thông, anh ta chỉ học hết lớp 4, “vì mải chơi nên học không vào”. Cầm bút, Pẩu run run viết tên mình vào cuốn sổ của tôi, loằng ngoằng như giun. Và Pẩu chậm rãi đi về buồng. Nhìn theo cái vẻ run lẩy bẩy như người cớm nắng của anh ta, chợt thấy xót xả. Không có gì hết, hành trang cho ngày mai dài dằng dặc nhưng tối như hũ nút của Pẩu chỉ là một chứng bệnh tâm thần. Thế nhưng, con người khốn nạn ấy vẫn mơ về một mái nhà, có vợ, có con, hằng ngày cuốc cày chăm bẵm vườn tược... Giá cả đời này, Pẩu cứ điên điên dại dại chứ đừng một phút giây tỉnh táo, để mà biết rằng, ngay cả gia đình cũng rất sợ sự quay về của anh ta...  

Bác sĩ Dương Văn Lương, Phó giám đốc Viện giám định pháp y tâm thần TW: Bệnh nhân Hà Văn Pẩu cần được gia đình quan tâm, chính quyền địa phương hỗ trợ. Xã hội không nên xa lánh những người bệnh tâm thần như Pẩu.

Tiến sĩ - bác sĩ cao cấp Tô Thanh Phương - Trưởng khoa 4, Bệnh viện Tâm thần Trung ương 1 cho biết: trường hợp như Hà Văn Pẩu nếu đưa về nhà thì chỉ cần tiêm thuốc phòng 1 tháng 1 lần, kết hợp uống thuốc trầm cảm thì sẽ không có gì phải lo ngại. Bác sĩ Phương cũng cho biết, Pẩu có tư duy khá logic nhưng phải được sự quan tâm, chăm sóc của gia đình, chính quyền địa phương thì anh ta sẽ hoàn toàn bình thường.


 

  Đinh Hiền

Page 9 of 9

Giới Thiệu

Tiến Sĩ - Bác Sĩ Tô Thanh Phương

- Tiến sĩ bác sĩ cao cấp

- Đào tạo 2 lần ở pháp

- Trưởng khoa 6 , Bệnh Viện Tâm Thần TWƯ1

- Phó Giám Đốc

Cảm Nhận Bệnh Nhân

“Giờ chỉ mong sớm được về nhà, làm ruộng rồi cưới vợ sinh con. Em hứa sẽ tiêm phòng, uống... Read more

Super User - avatar Super User

Rất hiệu quả và tôi đã trở lại bình thường , không bị mất ngủ nữa Read more

Super User - avatar Super User

Rất hiệu quả Read more

Super User - avatar Super User

  • 1
  • 2
  • 3