• Mat ngu.jpg
  • Mat ngu 2.jpg
  • Matngu 3.jpg

cấm khẩu vì ảo thanh

gần đây những bệnh nhân mắc ảo thanh xui khiến đang gia tăng nhiều hơn. Đáng chú ý nhất là những bệnh nhân bị ảo thanh xui khiến không nói. bệnh nhân cho rằng muốn nói lắm nhưng có người không cho nói.

trường hợp của bệnh nhân vũ thị quý (hòa bình) mắc chứng trầm cảm nặng dẫn đến hoang tưởng tự buộc tội. bệnh nhân cả ngày không nói chuyện. Ăn uống vẫn khỏe và đi lại bình thường, chỉ có điều không chịu nói chuyện với ai. gần 15 ngày bị bệnh, gia đình tưởng bệnh nhân cấm khẩu đưa xuống bv tỉnh hòa bình chữa thanh quản không chữa khỏi. các bác sĩ giới thiệu về bv tâm thần trung ương i. 

tại đây, qua điều trị thăm khám bác sĩ cho biết chị quý bị chứng ảo thanh xui khiến không nói. bệnh nhân kể lại nhiều lúc muốn nói lắm nhưng không cất lên giọng. thậm chí, trong tai luôn có người bảo rằng không được nói, nói thì sẽ bị buộc tội tàn sát…

ts tô thanh phương, khoa cấp tính nữ của bệnh viện, cho biết trong thực hành lâm sàng tâm thần, hiện tượng bệnh nhân vào viện do không nói là ít gặp, thời gian không nói có thể kéo dài nhiều tuần, nhiều tháng thậm chí có bệnh nhân kéo dài tới hàng năm không nói. một số bệnh nhân đã được đi khám các chuyên khoa tai mũi họng hoặc thần kinh để tìm hiểu nguyên nhân không nói nhưng không phát hiện được tổn thương gì về thực thể. 

hiện tượng không nói thường liên quan nhiều với các rối loạn tâm thần như tâm thần phân liệt hoặc trầm cảm.... Để điều trị bệnh nhân có thể nói được cũng không phải là dễ, nếu không xác định được nguyên nhân thì điều trị cũng sẽ không đạt hiệu quả và thời gian không nói sẽ kéo dài. 

có những bệnh nhân không nói do hiện tượng ức chế của trầm cảm. bệnh nhân luôn cảm thấy bị ức chế muốn nói nhưng không thể nói ra được, cảm giác như có cái gì đó chẹn ở họng khiến mình không thể nói được, muốn nói điều gì đó thường ra hiệu bằng tay hoặc viết ra giấy. 

Để xác định nguyên nhân không nói nhiều khi rất khó khăn, do vậy cần khai thác kỹ bệnh sử của bệnh nhân thông qua người nhà để có hướng điều trị phù hợp. 

 

làm việc quá hăng say, thiếu nữ đòi được chết

ì quá yêu công việc nên mọi thời gian ly chỉ dành cho công việc của mình. có hôm vừa ăn cơm cô vừa để chiếc laptop bên cạnh. Đến một ngày, sức khỏe tâm thần không ổn định.

 

nữ it khốn khổ vì yêu nghề

trường hợp của chị hoàng khánh ly, trú tại Đống Đa, hà nội cũng giống như nhiều cô gái trẻ quá ham công việc. mẹ ly kể, cả công ty chỉ có mình chị là con gái nên lúc nào cô cũng cố gắng hết mình để không bị chê là phụ nữ chân yếu tay mềm. 

công ty của ly làm tư vấn cho các cửa hàng bán hàng online nên công việc của cô rất bận rộn. hàng ngày, ly làm việc đến 2h khuya. có nhiều hôm, ly thức đến sáng rồi đi làm với đôi mắt thâm quầng. bạn bè khuyên cô đi ngủ, cô để ngoài tai hết. Để thuận tiện cho việc làm, ly thuê nhà trọ một mình 1 phòng cho yên tĩnh. có hôm bạn bè thấy cô vừa ăn vừa dán mắt vào máy tính.

thu nhập mỗi tháng của ly đạt hơn 20 triệu đồng. ngày còn sinh viên cô có bạn trai nhưng từ khi tốt nghiệp, quá ham say công việc nên bạn trai cũng chia tay. 4 năm nay, ly chưa yêu một ai. mọi thời gian cô dành hết vào thế giới internet. hàng ngày ngoài quỹ thời gian làm cho công ty, ly còn làm thêm tư vấn, seo cho nhiều cửa hàng online khác. 
 
tháng 9 năm ngoái, bạn bè thấy cô mệt mỏi, hay cáu giận và đôi lúc thở dài. nhiều người cho rằng ly chưa có bạn trai trong khi bạn bè cưới xin gần hết nên cô sinh ra như thế. từ chỗ chi tiêu tiết kiệm, ly nghiện mua sắm. tiền ly để tiết kiệm cô lôi hết ra đi mua đồ như một con thiêu thân. bố mẹ lên thăm con cũng choáng váng với cả mớ đồ cô mua về để đầy ắp trong phòng. 

khi đó, một người quen của ly làm giáo viên tâm lý nhận định nhiều khả năng tâm lý của ly có vấn đề. mọi người khuyên gia đình đưa cô đi khám sức khỏe tâm thần. tại bệnh viện, các bác sĩ cho biết ly bị trầm cảm nặng, phải dùng thuốc trầm cảm. tuy nhiên, được khoảng hơn 1 tháng, bệnh của cô không thuyên giảm.

 

Ảnh minh họa

gia đình cho ly vào điều trị nội trú tại bệnh viện tâm thần trung ương 1. khi ở bệnh viện, ly thường ngồi một mình và đòi được chết. cô hay nói đến chết chóc. chỉ cần có cơ hội là ly tìm cách tự tử. có hôm các bác sĩ phải trói chân tay cô lại vì sợ ly nghĩ quẩn.

nhiều người trẻ bị trầm cảm
 
ts tô thanh phương - bệnh viện tâm thần trung ương 1 cho biết "không cái gì đau đớn bằng bệnh trầm cảm. người bị trầm cảm chỉ muốn tìm đến cái chết. thậm chí đau đớn như bệnh ung thư con người còn chịu đựng được chứ trầm cảm thì khó ai chịu đựng được".

hơn 20 năm công tác tại bệnh viện tâm thần trung ương 1, ts tô thanh phương gặp nhiều mảnh đời bị tâm thần khác nhau. khi ông "quản lý" vài chục bệnh nhân có dấu hiệu trầm cảm điều khiến ông cảm nhận được ở họ đó là chỉ tìm mọi cách được chết. 

trong khi đó, hiện nay đa số người trẻ stress vì công việc, học hành lâu ngày nhưng không để ý đến nó khi bệnh sang giai đoạn nặng mới đi viện. ts phương có liệu pháp điều trị bệnh trầm cảm đặc hiệu nên đa số bệnh nhân "qua tay ông" đều khỏi. tuy nhiên, mỗi ngày ở bệnh viện tâm thần thì bệnh nhân cũng đã khổ lắm rồi. 

Đa số bệnh nhân bị trầm cảm đều ở tuổi từ 16 đến 35 trong số đó ở giai đoạn 16 đến 25 là đông nhất. hiện nay, bệnh trầm cảm đã được nghiên cứu riêng và được cả thế giới cũng như ở việt nam đặc biệt quan tâm. ts phương là người làm luận án tiến sĩ đầu tiên về bệnh này nên ông hiểu rất rõ về cơ chế cũng như cách điều trị bệnh.

có những bệnh nhân ngày bán mặt cho công việc, tối cũng bán mặt vào giấy tờ sổ sách khiến họ bị stress lâu ngày. khi stress không được giải tỏa, tinh thần căng thẳng dẫn đến các rối loạn tâm thần. Điều đáng tiếc nhất là nhiều bệnh nhân bị bệnh trầm cảm họ lại đi cầu cúng mà không đưa đến bệnh viện sớm. 

trường hợp của ly rất may gia đình cô cũng hiểu biết về bệnh tâm thần nên đưa con đến bệnh viện sớm. nhưng cũng phải mất gần 2 tháng ly mới trở lại trạng thái tâm lý như trước.

khánh ngọc

Báo cáo một trường hợp bệnh tâm thần phân liệt đặc biệt

    TS. Tô Thanh Phương

 

Hệ Limbic có vai trò trong việc kiểm soát cảm xúc, cho nên nóđ­ược coi là vùng có nhiều nghiên cứu nhất về sinh lý thần kinh trong tâm thần phân liệt (TTPL)

Một số nghiên cứu có kiểm chứng ở mẫu não BN-TTPL tử vongcho thấy sự giảm kích thư­ớc của Hạnh nhân và vùng dưới đồi.

Một số nguyên nhân gây rối loạn hành vi ăn uống

1: Chán ăn thư­ờng gặp nhất , từăn mất ngon đến từ chối ăn hoàn toàn

2: Một số bệnh nhiễm trùng ( Lao); U não; Bệnh Addison; Bệnh Crohn.

3: Các hoang t­ưởng(HT)gây ra hành vi giảm và từ chối ăn.

4: Các HT thư­ờng gặp là: HT tựbuộc tội; HT bị đầu độc; Hội chứng Cotard.

5: Có thể có chán ăn thực sự, từ ăn mất ngon đến từchối không ăn.

Rối loạn hành vi ăn uống, ăn bẩn

- Bệnh nhân thư­ờng ăn bẩn, ăn phân, ăn cóc nhái, ngâm thịt thối để ăn., ăn bít tất, ăn tóc, ăn xà phòng, uống n­ước cống rãnh, nuốt đinh...nói chung là ăn và uống tất cả những gì mà BN có thể ăn đ­ược, uống đư­ợc.

- Hiện t­ượng ăn tóc, ăn giấy cũng có thể gặp ở TTPL, nh­ưng thực tế lâm sàng cũng gặp ở BN tự kỷ.

- Hiện t­ượng rối loạn hành vi ăn uống, đặc biệt là ăn uống bẩn th­ường gặp nhất ở bệnh TTPL, ăn bẩn ở BN-TTPL th­ường do:

+ Hoang t­ưởng+ ảo giác

+ Trầm cảm+ Rối loạn nhận thức

Một vài giả thuyết

- D1 receptor có thể có vai trò trong các triệu chứng âm tính. Gần đây sự khám phá ra D5 receptor có liên quan đến D1 receptor và có thể coi đó như­ một sự kiện

- D3, D4 receptor có liên quan đến D2 receptor. Hầu hết các chức năng dư­ợc lý của các DA receptor đều thuộc về D2 receptor, chỉ có D2 là có ái lực rõ rệt với các thuốc chống loạn thần. Tất cả các ATK đều là chất đối kháng với D2 receptor, còn D3, D4 receptor chức năng chuyên biệt của chúng vẫn ch­ưa đ­ược biết rõ. 4 đ­ường dẫn truyền DA chủ yếu trong não:

- Đ­ường Liềm đen - Thể vân : kiểm soát các vận động chủ động, tr­ương lực cơ, tạo ra các động tác chuyển động chính xác ở bàn tay, bàn chân, nụ c­ời

- Đ­ường Gian não - Hệ viền: kiểm soát các hoạt động về xúc cảm, điều chỉnh khí sắc,hình thành động cơ, ý muốn, nếu hệ thống này tăng hoạt động sẽ gây nên các triệu chứng d­ương tính nh­ư hoang t­ưởng, ảo giác, tăng vận động

- Đư­ờng Gian não - Vỏ não:có chức năng t­ư duy cao cấp như­ phân tích và tổng hợp các giác quan, sự phán đoán, các chức năng nhận thức, sự thức tỉnh và cảnh giới, quá trình tiếp thu kiến thức,giải quyết vấn đề nếu hệ thống này giảm hoạt động sẽ gây nên các triệu chứng âm tính

- Đư­ờng D­ưới đồi - Tuyến yên : có chức năng kiểm soát hoạt động của tuyến Yên.

Rối loạn ăn uống gặp ở nhiều bệnh khác nhau mà đặc biệt là trầm cảm và trong những tình trạng loạn thần mãn tính . Người ta thấy trầm cảm trong các bệnh TTPL có tỷ lệ rất biến đổi từ 10% đến 80%nữ chiếm khoảng 28,5% và nam 15,5%. 

Họ và tên: Đoàn Huy H.

Địa chỉ : 8, nghách 48, ngõ 100, Tây sơn, Đống Đa, Hà Nội

Vào viện : 18.10.2010

Lý do vào viện :Uống n­ớc cống

Bệnh sử:

Bệnh nhân là con thứ 1/2. Tiền sử sản khoa bình thư­ờng. Sự phát triển về thể chất và tâm thần từ nhỏ đến lớn hoàn toàn bình thư­ờng, ít ốm đau. Học hết 12/12. Tính tình hiền lành ngoan ngoãn.

Cách đây khoảng 3 năm gia đình thấy bệnh nhân có những biểu hiện khác thường, tính tình trầm dần, ít nói dần, xa lánh dần mọi ngư­ời, xa lánh dần bạn bè mà tr­ước đó có quan hệ rất tốt nên ai cũng yêu mến, chỉ ở trong nhà và ít khi ra khỏi nhà, có lần lên Hồ G­ươm ngồi một mình mấy giờ liền gia đình phải đi tìm về. Không muốn và không làm các việc trong gia đình nữa, chỉ hay ngồi một mình tư­ lự, thấy ai đến là lảng tránh, l­ười vệ sinh cá nhân và gia đình thư­ờng xuyên phải nhắc nhở. Bệnh nặng dần lên. Cách đây 1 năm, BN đ­ược bạn chở đi dự sinh nhật bạn và có hút tài mà của trung Quốc, sau đó đôi khi hút 1 điếu, mấy tháng sau thì bệnh phát nặng với biểu hiện kích động, đập phá và gia đình đã phải cho đến BVTTTW1 điều trị 4 tháng đến tháng 5 năm 2010 thì ra viện. Bệnh ổn định, ra viện thì gia đình cho vào miền Nam để tránh xa bạn bè, BN vẫn uống thuốc đều, không làm đ­ược việc gì, bảo làm gì cũng không làm, vẫn sống thu mình không giao tiếp với ai.

Mấy tháng gần đây BN bỏ thuốc thì xuất hiện: Nói linh tinh, không chú ý đế bản thân và xung quanh, không làm đư­ợc việc gì, luôn sợ có ng­ười làm hại mình, có người biết đ­ược ý nghĩ của mình, cho là tim bị nhiễm độc, luôn nghe thấy tiếng nói trong đầu xui khiến và bệnh nhân đã uống nư­ớc cống, ăn xà phòng nên gia đình lại xin vào viện

Tiền sử : Bị bệnh từ năm 2003 nặng dần và đến 3.2010 gia đình mới cho điều trị

Gia đình: Không ai bị bệnh tâm thần, động kinh

Khám bệnh:

- Nội khoa : BT

- Thần kinh : BT

- Tâm thần:

Biểu hiện chung: Tiếp xúc hạn chế, căng thẳng, hằn học, phải trói đ­ưa vào viện

ý thức : Không rối loạn

- Tình cảm, cảm xúc:Cảm xúc thờ ơ khô lạnh, khí sắc giảm, nét mặt buồn

- Tri giác : ảo thanh xui khiến, xui ăn phân, xui uống n­ước cống

- T­ưduy :

+ Hình thức : Nhịp chậm, t­ư duy không liên quan,Bác sĩhỏi các câu hỏi nhưng phần lớn trả lời lặp đi lặp lại 1 câu duy nhất: cho cháu về.

+ Nội dung : Hoang t­ưởng bị đầu độc, HT bị hại, cho là có ngư­ời chi phối hành vi của mình. Cho là tim bị nhiễm độc nên phải ăn phân

- Hành vi :

+ Hoạt động có ý chí : Giảm, không làm đ­ược việc

+ Hoạt động bản năng : uống n­ước cống, ăn kém

+ Bức bối khó chịu trong ng­ười

- Trí nhớ : BT

- Trí năng : Giảm

- Chú ý : Không tập trung vào câu hỏi. Khi đang hỏi thì hay quay sang chỗ khác nghe các bệnh nhân khác nói chuyện.

*Các xét nghiệm : đã cho làm các xét nghiệm cơ bản

Tóm tắt triệu chứng và hội chứng

Rối loạn cảm xúc : Khô lạnh, không ổn định, dễ bùng nổ cáu gắt, căng thẳng, khí sắc giảm, nét mặt buồn

Rối loạn tư­ duy : T­ư duy không liên quan, nhịp chậm, t­ư duy lặp lại, suy luận bệnh lý.Hoang t­ởng bị đầu độc, hoang t­ưởng bị hại

Rối loạn tri giác : ảo thanh xui khiến ( xui uống n­ước cống, ăn xà phòng)

Rối loạn hành vi : Lầm lỳ, xa lánh mọi ng­ười không muốn tiếp xúc với ai, thích ngồi 1 mình trong nhà, không làm đ­ược gì. Ăn kém, uống n­ước cống

- Rối loạn trí nhớ : Không tập trung

Phân tích các triệu chứng của tâm thần phân liệt

ở bệnh nhân này:

A. Các triệu chứng âm tính:

Thiếu hoà hợp trong:

- Cảm xúc : Cùn mòn, ngày càng khô lạnh, thờ ơ với xung quanh

- Tư­ duy : T­ư duy bị bộc lộ, tư­ duy không liên quan, t­ư duy lặp lại.

BN suy luận bệnh lý theo logic lệch lạc, có sự thiếu hoà hợp rõ rệt trong t­ư duy và cảm xúc vì BN nói là tim cháu bị nhiễm độc nên phải ăn phân để giải độc, và BN cảm thấy rất thoải mái khi ăn phân

- Hành vi : Ngày càng xa lánh ng­ời thân, xa lánh bạn bè thân thiết. Không còn thích thú với công việc cũ ( cửa hàng vi tính ). Khả năng làm việc ngày càng giảm tiến tới không làm đ­ược bất cứ việc gì trong gia đình. Ăn kém, uống n­ước cống, ăn xà phòng, ăn phân

Tự kỷ:- Không muốn tiếp xúc với ai

-Chỉ thích ngồi t­ư lự một mình và không muốn ra khỏi nhà

-Lên Bờ Hồ ngồi 1 mình

B. Các triệu chứng d­ương tính: Hoang t­ưởng bị truy hại.Hoang t­ưởng bị đầu độc. Hoang tư­ởng bị chi phối

- Ảo thanh xui khiến: Thông th­ường rất hay gặp là xui tự sát, đánh ng­ười, giết ng­ười hoặc bình luận với nhau về hành vi của BN. Rất ít gặp ảo thanh xui ăn bẩn. Do vậy ảo thanh ở BN này thuộc loại hiếm gặp, vì xui ăn phân, ăn xà phòng, uống n­ước cống.

Căn cứ vào tiêu chuẩn chẩn đoán, bệnh nhân này có các triệu chứng sau

A. Các triệu chứng

Mục a: T­ư duy bị bộc lộ

Mục b: HT bị chi phối

Mục e: ảo thanh xui khiến kéo dài

Mục f : Tư­ duy không liên quan

Mục h : Cảm xúc cùn mòn, giảm hiệu suất lao động, không còn thích thú với công việc cũ ( cửa hàng vi tính ), không làm đ­ược việc gì nữa

Mục i:Ngày càng xa lánh ng­ười thân, xa lánh bạn bè thân thiết

B. Thời gian bị bệnh : 3 năm

Nh­ư vậy : Bệnh nhân này đủ tiêu chuẩn chẩn đoán là Tâm thần phân liệt

Thể : Paranoid

Điều trị: Thời gian đầu, chúng tôi dùng an thần kinh (ATK) tiêm nhằm mục đích điều trị các triệu chứng d­ương tính

- Từ 19-22/10/2010:Aminazine 25mg * 5 ống. Haloperidol 5mg * 4 ống

Carbamazepine 0,2g * 2 viên

Khí sắc giảm, lầm lỳ, t­ư duy không liên quan,HT bị đầu độc, HT bị hại, ảo thanh xui khiến vẫn còn.

Mấy ngày liền ăn phân, móc phân ở hố xí ăn, đi ngoài và lấy tay hứng để ăn

Các thuốc ATK tập trung chủ yếu giải quyết các triệu chứng d­ương tính, như­ng không hiệu quả. BN vẫn ăn phân.

- Từ 23-25/10/2010:Haloperidol 5mg * 6 ống. Clozapyl 100mg *3 viên

Remeron 30mg *1 viên. Depakinchrono 500mg * 2 viên

Nói là tim bị nhiễm độc nên phải ăn phân để giải độc, có ng­ười xui ăn như­ng không ăn nữa, kêu buồn chán nhiều

Từ 26/10 đến 1/11/2010:Haloperidol 5mg *12 viên. Clozapyl 100mg *3 viên

Remeron 30mg *1 viên.Khí sắc còn giảm, hết HT-AG.

Đến ngày 30/10/2010 lại ăn phân

Thuốc ATK và chống trầm cẩm điều trị các triệu chứng d­ương tính và trầm cảm. Các triệu chứng dư­ơng tính thuyên giảm hết. Như­ng BN lại ăn phân. Nh­ư vậy ăn phân Không đơn thuần do HT-AG

- Từ 2/11 đến 17/11/2010: Clozapyl 100mg *5 viên. Solian 200 mg *8 viên

Remeron 30mg *1 viên.Ngày 3/11, sau 2 ngày dùng công thức trên thì BN thấy dễ chịu hơn, hết HT-AG, không muốn ăn phân

Từngày 4/11 đến nay (17/11). Bệnh ổn định tốt, hết HT, AG, nhanh nhẹn hơn, không còn ăn phân

Một vài ý kiến bàn luận:

Từ 19/10 đến 1/11/2010 :Hiện t­ượng ăn phân do ảo thanh xui khiến, xui ăn phân, ăn xà phòng, uống n­ước cống. Do vậy chúng tôi đã dùng ATK cổ điển liều cao tiêm, sau đó phối hợp ATK cổ điển với Clozapin ( ATK mới ). Sau 11 ngày thì hết ảo thanh xui khiến, hết HT

- Sang ngày thứ 12 lại ăn phân nhiều hơn và phải đ­ưa vào phòng cách li cả ngày.

Như­ vậy hiện t­ượng ăn phân ở BN này rất phức tạp, có thể do 3 yếu tố sau:

1. Ăn phân do ảo thanh: đã giải quyết hết ảo thanh, nh­ưng vẫn còn ăn phân.

2.Có thể ăn phân do các triệu chứng âm tính chư­a đ­ược giải quyết triệt để

3. Vấn đề nhận thức ở BNTTPL cũng cần đ­ược xem xét, vì BN cho là ăn phân để giải độc tim

Để giải quyết yếu tố 2 và 3.

Từ 2/11 đến 17/11/2010, chúng tôi dùng:Clozapyl 100mg *5 viên. Solian 200 mg *8 viên.Remeron 30mg *1 viên

Clozapyl 500mg ( liều cao), tác động đến các T/C d­ương tính, HT-AG mạn tính.

Solian 1600mg ( liều cao) tác động mạnh đến triệu chứng âm tính của TTPL trong giai đoạn cấp cũng như­ mạn tính

Remeron 30mg (liều thấp)giải quyết triệu chứng trầm cảm vì trầm cảm làm các triệu chứng âm tính của TTPL diễn biến xấu hơn.

Hầu hết các loại thuốc ATK có tác động đến D2 receptor để giải quyết các triệu chứng d­ương tính. D1 receptor có vai trò trong các triệu chứng âm tính .

Nh­ư vậy, với công thức này thì chỉ 2 ngày sau BN đã thấy dễ chịu, và từ đó đến nay Tâm thần ổn định tốt, không còn ăn phân, đã hay giao l­ưu với các BN khác. không còn muốn ăn phân do nhận thức của ng­ười bệnh đã đ­ược cải thiện nhiều.

Kết luận sơ bộ

Đối với BN TTPL thể Paranoid có biểu hiện ăn phân, ăn bẩn, uống bẩn cần tìm rõ các mối liên hệ của các triệu chứng.

1.Cần giải quyết tốt các yếu tố nhận thức và các HT-AG bằng ATK thế hệ mới (đặc biệt là Solian) liều cao.

2. Th­ường BN có kèm theo các triệu chứng trầm cảm, nên giải quyết triệu chứng trầm cảm liều thấp nhằm mục đích hoạt hoá các trung khu d­ưới vỏ.

 

Chuyên gia nói về hành động man rợ của hung thủ

 
 

Vì quá yêu công việc nên mọi thời gian Ly chỉ dành cho công việc của mình. Có hôm vừa ăn cơm cô vừa để chiếc laptop bên cạnh. Đến một ngày, sức khỏe tâm thần không ổn định.


Làm việc quá hăng say, thiếu nữ đòi được chết
ảnh minh họa
 

Nữ IT khốn khổ vì yêu nghề

Trường hợp của chị Hoàng Khánh Ly, trú tại Đống Đa, Hà Nội cũng giống như nhiều cô gái trẻ quá ham công việc. Mẹ Ly kể, cả công ty chỉ có mình chị là con gái nên lúc nào cô cũng cố gắng hết mình để không bị chê là phụ nữ chân yếu tay mềm.

Công ty của Ly làm tư vấn cho các cửa hàng bán hàng online nên công việc của cô rất bận rộn. Hàng ngày, Ly làm việc đến 2h khuya. Có nhiều hôm, Ly thức đến sáng rồi đi làm với đôi mắt thâm quầng. Bạn bè khuyên cô đi ngủ, cô để ngoài tai hết. Để thuận tiện cho việc làm, Ly thuê nhà trọ một mình 1 phòng cho yên tĩnh. Có hôm bạn bè thấy cô vừa ăn vừa dán mắt vào máy tính.

Thu nhập mỗi tháng của Ly đạt hơn 20 triệu đồng. Ngày còn sinh viên cô có bạn trai nhưng từ khi tốt nghiệp, quá ham say công việc nên bạn trai cũng chia tay. 4 năm nay, Ly chưa yêu một ai. Mọi thời gian cô dành hết vào thế giới internet. Hàng ngày ngoài quỹ thời gian làm cho công ty, Ly còn làm thêm tư vấn, SEO cho nhiều cửa hàng online khác.
Tháng 9 năm ngoái, bạn bè thấy cô mệt mỏi, hay cáu giận và đôi lúc thở dài. Nhiều người cho rằng Ly chưa có bạn trai trong khi bạn bè cưới xin gần hết nên cô sinh ra như thế. Từ chỗ chi tiêu tiết kiệm, Ly nghiện mua sắm. Tiền Ly để tiết kiệm cô lôi hết ra đi mua đồ như một con thiêu thân. Bố mẹ lên thăm con cũng choáng váng với cả mớ đồ cô mua về để đầy ắp trong phòng.

Khi đó, một người quen của Ly làm giáo viên tâm lý nhận định nhiều khả năng tâm lý của Ly có vấn đề. Mọi người khuyên gia đình đưa cô đi khám sức khỏe tâm thần. Tại bệnh viện, các bác sĩ cho biết Ly bị trầm cảm nặng, phải dùng thuốc trầm cảm. Tuy nhiên, được khoảng hơn 1 tháng, bệnh của cô không thuyên giảm.

Ảnh minh họa

Gia đình cho Ly vào điều trị nội trú tại bệnh viện tâm thần trung ương 1. Khi ở bệnh viện, Ly thường ngồi một mình và đòi được chết. Cô hay nói đến chết chóc. Chỉ cần có cơ hội là Ly tìm cách tự tử. Có hôm các bác sĩ phải trói chân tay cô lại vì sợ Ly nghĩ quẩn.

Nhiều người trẻ bị trầm cảm
TS Tô Thanh Phương - Bệnh viện Tâm thần Trung ương 1 cho biết "không cái gì đau đớn bằng bệnh trầm cảm. Người bị trầm cảm chỉ muốn tìm đến cái chết. Thậm chí đau đớn như bệnh ung thư con người còn chịu đựng được chứ trầm cảm thì khó ai chịu đựng được".

Hơn 20 năm công tác tại Bệnh viện Tâm thần Trung ương 1, TS Tô Thanh Phương gặp nhiều mảnh đời bị tâm thần khác nhau. Khi ông "quản lý" vài chục bệnh nhân có dấu hiệu trầm cảm điều khiến ông cảm nhận được ở họ đó là chỉ tìm mọi cách được chết.

Trong khi đó, hiện nay đa số người trẻ stress vì công việc, học hành lâu ngày nhưng không để ý đến nó khi bệnh sang giai đoạn nặng mới đi viện. TS Phương có liệu pháp điều trị bệnh trầm cảm đặc hiệu nên đa số bệnh nhân "qua tay ông" đều khỏi. Tuy nhiên, mỗi ngày ở bệnh viện tâm thần thì bệnh nhân cũng đã khổ lắm rồi.

Đa số bệnh nhân bị trầm cảm đều ở tuổi từ 16 đến 35 trong số đó ở giai đoạn 16 đến 25 là đông nhất. Hiện nay, bệnh trầm cảm đã được nghiên cứu riêng và được cả thế giới cũng như ở Việt Nam đặc biệt quan tâm. TS Phương là người làm luận án tiến sĩ đầu tiên về bệnh này nên ông hiểu rất rõ về cơ chế cũng như cách điều trị bệnh.

Có những bệnh nhân ngày bán mặt cho công việc, tối cũng bán mặt vào giấy tờ sổ sách khiến họ bị stress lâu ngày. Khi stress không được giải tỏa, tinh thần căng thẳng dẫn đến các rối loạn tâm thần. Điều đáng tiếc nhất là nhiều bệnh nhân bị bệnh trầm cảm họ lại đi cầu cúng mà không đưa đến bệnh viện sớm.

Trường hợp của Ly rất may gia đình cô cũng hiểu biết về bệnh tâm thần nên đưa con đến bệnh viện sớm. Nhưng cũng phải mất gần 2 tháng Ly mới trở lại trạng thái tâm lý như trước.



Tin tức nguồn: http://www.xaluan.com/modules.php?name=News&file=article&sid=790706#ixzz2sr6NNhVn 
doc tin tuc www.xaluan.com

Kẻ ăn thịt người ở Lạng Sơn hứa... không ăn nữa!

“Giờ chỉ mong sớm được về nhà, làm ruộng rồi cưới vợ sinh con. Em hứa sẽ tiêm phòng, uống thuốc đầy đủ” – Hà Văn Pẩu tâm sự. 

<>Pẩu ước mơ có một gia đình

<>Cách đây 3 năm về trước, chính anh đã giết một em bé 5 tuổi, “lúc đó bị hoa mắt chóng mặt, nhìn thấy bé gái mà cứ tưởng là con gà, khi làm xong thì hoang mang và sợ hãi lắm” – Pẩu phân trần.

Từng là kẻ ăn thịt người trong cơn điên loạn cách đây 3 năm, Hà Văn Pẩu (37 tuổi, trú tại thôn Nà Pản, xã Đồng Giáp, huyện Văn Quan, tỉnh Lạng Sơn) trở về quê sau khi được chữa trị bệnh tâm thần, nhưng gia đình, làng xóm không dám nhận lại vì vẫn chưa thể quên được tội ác kinh hoàng mà Pẩu gây ra năm xưa. Hay tin Pẩu quay lại bệnh viện, chúng tôi đã tới để tìm gặp.

Sau khi được giới thiệu đến gặp Bác sĩ Tô Thanh Phương, người trực tiếp điều trị cho Pẩu, chúng tôi được ông dẫn đến nơi Pẩu ở. Mặc dù đã được Bác sỹ cho biết, việc tiếp xúc Pẩu bây giờ hoàn toàn là bình thường nhưng khi mới bước vào, tôi vẫn có chút cảm giác sợ hãi.

Phòng bệnh nhân của khoa Bán cấp tính nam, nơi Pẩu đang nằm có đến gần 30 người, già nhất cũng phải đến 70 tuổi, trẻ cũng tầm 15 tuổi. Người đang nghe đài, người đang chơi cờ, người đắp chăn ngủ trên giường… Mọi thứ không ngột ngạt như tôi nghĩ.

Quan sát xung quanh một lúc rồi bác sĩ Phương gọi Pẩu để chúng tôi gặp. Pẩu ngơ ngác thưa một cách nhỏ nhẹ. Ánh mắt Pẩu có vẻ sợ sệt khi nhìn thấy người lạ. Khi được bác sĩ Phương giới thiệu, Pẩu đồng ý theo chúng tôi lên phòng Trưởng khoa để trò chuyện.

Hà Văn Pẩu đang được bác sĩ khám bệnh. 


Pẩu có thân hình cao lớn, với mái tóc cắt cua, da ngăm đen nhưng không hề dữ tợn. Cái dáng đi “luệt quệt” trong bộ quần áo đồng phục bệnh nhân tâm thần đã khiến câu chuyện Pẩu gây ra cách đây 3 năm không còn là nỗi sợ hãi trong chúng tôi.

<>Để đền tội, Pẩu nghĩ đến cách là khi về nhà, sẽ lấy vợ sinh con rồi “trả cho nhà kia một đứa để nhà nó nuôi, chỉ trả người như thế chứ không biết trả bằng cách nào được”.



Ngồi xuống ghế, Pẩu giới thiệu tên mình và quê quán một cách chính xác và dõng dạc. Gia đình có năm anh em, mẹ đã mất, bây giờ chỉ còn bố, anh em đã có gia đình đầm ấm. Pẩu tự nhận thấy, “chỉ mình em là khổ nhất thôi”.

Hỏi thăm về sức khoẻ hiện tại, Pẩu cho biết, hôm nay sức khoẻ bình thường, nhưng tối qua không ngủ được vì vừa mới chuyển lên nơi ở mới, lại bị những bệnh nhân tâm thần khác “đánh sưng mũi”.

Pẩu cho biết, hôm trước được các bác sĩ đưa về nhà, nhưng chỉ đến UBND xã rồi phải quay về vì hai người anh em trai họ không nhận. “Anh Đoàn và em Xuôi đã có nhà gạch cấp 4, giàu lắm nhưng mà không nhận mình về, không biết  lý do vì sao nhưng buồn lắm!” – Pẩu nói.

Tâm sự với chúng tôi, dù hơn chúng tôi cả chục tuổi nhưng khi xưng hô, Pẩu vẫn xưng là em, trả lời tuần tự các câu hỏi. Pẩu kể, anh vốn bị tâm thần từ nhỏ, chỉ học hết lớp 4 rồi bỏ. Cách đây 3 năm về trước, chính anh đã giết một em bé 5 tuổi, “lúc đó bị hoa mắt chóng mặt, nhìn thấy bé gái mà cứ tưởng là con gà, khi làm xong thì hoang mang và sợ hãi lắm” – Pẩu phân trần.

Tỏ vẻ ân hận về hành vi của mình, Pẩu nói: “Mình đã làm sai, mình có tội, cảm thấy mình có lỗi nhưng người ta cũng không tha cho mình. Giờ không dám quay lại nhà cháu bé, nên em phải tránh”.

Để đền tội, Pẩu nghĩ đến cách là khi về nhà, sẽ lấy vợ sinh con rồi “trả cho nhà kia một đứa để nhà nó nuôi, chỉ trả người như thế chứ không biết trả bằng cách nào được”.

Mấy năm ở bệnh viện, Pẩu cho biết anh uống thuốc nhiều nên mắt cũng đã mờ đi, trước kia còn đọc được báo chứ nay thì chữ nào to mới đọc được. Với lại, ở trong trại, anh hay vị bệnh nhân khác đánh, “toàn đánh bất ngờ nên mình không đỡ được” – Pẩu cho biết.

Khi hỏi về mong ước lớn nhất của mình, Pẩu nhanh nhảu đáp: “Em nhớ nhà, chỉ mong được về nhà, làm ruộng rồi lấy vợ sinh con. Em hứa sẽ uống thuốc liên tục, các anh cho em ra càng nhanh càng tốt!”.

Tiếp xúc xong với Pẩu, chúng tôi đưa anh về phòng, Pẩu lại tưởng được đón về nhà nên đã vội vàng đáp: “Để em về thay đồ chứ em đang mặc đồ bệnh viện”. Khi được giải thích lại, Pẩu cúi xuống, lủi thủi bước về căn phòng cuối hành lang. Xa xa một vài tiếng cười “vô hồn” văng vẳng lại…
<>
Cộng đồng nên đón nhận Pẩu

Trao đổi với chúng tôi về tình hình sức khoẻ của bệnh nhân Hà Văn Pẩu, TS. Bác sĩ cao cấp Tô Thanh Phương - Trưởng khoa 4, bệnh viện Tâm thần TW1cho biết: “Khi nhận bệnh nhân đến đây, theo quan sát của tôi, bệnh nhân có dấu hiệu bị trầm cảm, cho đi làm kiểm tra thì đúng là bị trầm cảm nặng. 

Tôi điều trị theo hướng trầm cảm thì bệnh nhân phát triển rất tốt. Tiếp xúc với bệnh nhân bình thường, tư duy rất lôgic như một người bình thường, nếu như bị tâm thần phân liệt thì không trả lời như thế được”.

Bác sĩ La Đức Cương, Giám đốc Bệnh viên tâm thần Trung ương I.


Bác sĩ Phương cũng cho biết, thường những người mắc bệnh tâm thần trầm cảm có hành vi rất man rợ, đã gặp nhiều bệnh nhân tuy không man rợ như cũng có biểu hiện tương tự. Dù vậy, nhưng điều trị đúng hướng thì hoàn toàn có thể chữa trị bằng thuốc bình thường.

Cũng theo lời bác sĩ Phương, trường hợp bệnh nhân Pấu rất đáng thương, đã mấy lần Pẩu tự tử nhưng đều không thành. “Nếu về nhà thì tiêm thuốc phòng 1 tháng 1 lần, thuốc có tác dụng trong vòng một tháng, kết hợp uống thuốc trầm cảm sẽ không còn vấn đề gì phải lo ngại” – bác sĩ Phương khẳng định.

Bác sĩ Phương cũng để nghị, khi Pẩu về nhà “chính quyền nên tạo cho anh ta một việc làm, vì anh ta làm việc được, nếu như người tâm thần phân liệt thì không thể có được tư duy sẽ về nhà làm ruộng, nhưng anh này về nhà, quản lý tốt, thuốc tốt thì hoàn toàn bình thường”.

Trong khi đó, bác sĩ La Đức Cương, Giám đốc Bệnh viện Tâm thần TW1 cũng cho rằng: “Việc tạo điều kiện cho bệnh nhân Pẩu một môi trường làm việc là cần thiết. Điều này thuộc trách nhiệm của chính quyền địa phương và các đơn vị liên quan. 

Người dân cũng cần có nhận thức đúng hơn đối với người bị bệnh tâm thần để tránh kì thị, phân biệt. Cộng đồng nên đón nhận Pẩu, bởi lỗi lầm Pẩu gây ra khi ý thức không còn do bệnh tật...”

 


Theo VTC

Các bài khác...

Page 8 of 9

Giới Thiệu

Tiến Sĩ - Bác Sĩ Tô Thanh Phương

- Tiến sĩ bác sĩ cao cấp

- Đào tạo 2 lần ở pháp

- Trưởng khoa 6 , Bệnh Viện Tâm Thần TWƯ1

- Phó Giám Đốc

Cảm Nhận Bệnh Nhân

“Giờ chỉ mong sớm được về nhà, làm ruộng rồi cưới vợ sinh con. Em hứa sẽ tiêm phòng, uống... Read more

Super User - avatar Super User

Rất hiệu quả và tôi đã trở lại bình thường , không bị mất ngủ nữa Read more

Super User - avatar Super User

Rất hiệu quả Read more

Super User - avatar Super User

  • 1
  • 2
  • 3