• Mat ngu.jpg
  • Mat ngu 2.jpg
  • Matngu 3.jpg

Những vết trượt đầu đời

Những vết trượt đầu đời

Vẫn hoàn cảnh éo le, vẫn dòng đời xô đẩy, vẫn ham vui theo bạn bè… vẫn là những lý do quá cũ để biện minh cho vết trượt dài của các cô gái 9X.

Các học viên nữ xếp hàng chuẩn bị đi ăn trưa. Ảnh: Xuân Phú
Các học viên nữ xếp hàng chuẩn bị đi ăn trưa. Ảnh: Xuân Phú.


Đến Trung tâm Chữa bệnh Giáo dục Lao động Xã hội số 2 Hà Nội (xã Yên Bài, huyện Ba Vì, Hà Nội) vào một ngày mưa nên các học viên (người cai nghiện) của trung tâm được nghỉ, do đó tôi được tiếp xúc với họ nhiều hơn.

Được sự giúp đỡ của các cán bộ trung tâm, tôi đến một phòng học nhỏ, nơi có mấy cô gái trẻ đang ngồi học nghề tin học. Nếu không nhìn vào bộ quần áo học viên và được giới thiệu trước, không ai nghĩ những cô bé đang tuổi đến trường này đang để tuổi xuân của mình ở một trung tâm cai nghiện.

Nhìn thấy chúng tôi, cả nhóm đồng thanh: "Em chào thầy, em chào cô!". Tôi nao lòng khi nghĩ rằng, đáng lẽ những câu chào quen thuộc của các em phải được vang lên trong lớp học,
sân trường.

Từ ham chơi…

"Không nghe người nghiện trình bày!" - đó là câu cảnh giới nhiều người trong thời buổi "ra đường gặp nghiện". Nhưng với các cô gái đang độ tuổi đến trường và mới chỉ mới bập vào chơi đá thì cảnh giới đó có lẽ không cần.

Nguyễn Thị Lê (SN 1997, Đội 2, tầng 1, phòng 103, Trung tâm Chữa bệnh và Lao động Xã hội số 2), có lẽ là học viên trẻ nhất của trung tâm, cười tươi khi tôi hỏi chuyện. Dáng người tròn tròn, phổng phao của con gái mới lớn, tóc nhuộm chút vàng, mắt trong veo và đặc biệt là cái miệng nhoẻn cười lộ rõ vẻ hồn nhiên của một cô bé vô lo, vô nghĩ.

Nguyễn Thị Lê bấm tay tính ngày về
Nguyễn Thị Lê bấm tay tính ngày về.


Khác hẳn với các học viên khác, Lê vô tư trả lời thẳng vào câu hỏi của tôi mà không vòng vo, ngại ngùng. "Em chơi gì? Vào đây lâu chưa?", "Đá (ma túy đá), được 9 tháng rồi anh ạ!", câu nói tỉnh bơ, hồn nhiên như nó phải vậy.

  Tất cả các học viên nghiện đá đều có hội chứng hoang tưởng, nên khi vừa vào trung tâm sẽ tìm cách hủy hoại bản thân, hoặc tự tử" 

Anh Phạm Đình Giang
Phó Giám đốc Trung tâm Chữa bệnh Giáo dục Lao động Xã hội số 2

 

Sinh ra và lớn lên ở vùng quê Mỹ Hào (Hưng Yên), là con gái thứ 2 trong một gia đình nghèo khó, bố mẹ Lê chỉ có mỗi lò bánh mỳ nhỏ để nuôi 3 đứa con nhỏ. Tuy không xinh nhưng lại rất duyên, nên Lê có nhiều bạn, nhiều mối quan tâm hơn là chuyện học hành và chỉ đến lớp 10, Lê bỏ học ở nhà cùng bạn bè bù khú. Theo lời Lê kể, sau khi nghỉ học, cô ra Bãi Cháy (Quảng Ninh) làm việc trong cảng Cái Lân 6 tháng thì bỏ về Hà Nội chơi. Trong một lần tình cờ bị công an phường tạm giữ vì không có giấy tờ tùy thân, cô bị phát hiện vừa sử dụng đá và sau đó được chuyển thẳng vào Trung tâm cai nghiện. Khi được hỏi: "Cảng Cái Lân nhận người dưới 18 tuổi vào làm à?", một thoáng bối rối, Lê cúi mặt: "Em làm giả hồ sơ".

Kể về lần đầu chơi đá, trong một buổi sinh nhật của mấy anh bạn mới quen, thấy mọi người phê đá nhảy múa tưng bừng nên Lê cũng thử. Tan cuộc chơi, về phòng trọ, Lê cảm thấy nôn nao, đầu nặng trĩu, tay chân mỏi nhừ, không muốn ăn gì, chỉ thèm uống nước ngọt. Nhưng hai ngày sau Lê lại thèm cảm giác lâng lâng của đá.

Đang thao thao kể về những chiến tích, những chuyến bay đêm, những lần ngáo đá, Lê đột nhiên khựng lại khi được hỏi về bạn trai. Theo Lê đó là mối tình đầu rất đẹp, trong trẻo mà cô đã đánh mất.

Ngày Lê rời quê, bạn trai Lê chỉ biết cô đi làm xa chứ không biết cô tham gia vào những cuộc ăn chơi sa đọa. Từ ngày Lê bị đưa vào cai nghiện, một vài lần bạn trai lên thăm nhưng Lê tránh mặt. "Hết 3 năm ở cai nghiện, em về quê giúp bố mẹ làm bánh mỳ thôi, nhưng chắc ngày đó bạn trại em lấy vợ rồi"- mắt nhìn xa xa, giọng Lê chùng hẳn xuống.

Kể xong chuyện mình, Lê trở về ngồi cạnh cô bạn gái xinh xắn, thì thầm to nhỏ chuyện gì rồi cả hai tủm tỉm cười. Hai nụ cười của hai gương mặt còn vương nét thơ ngây, mà có lẽ hai cô bé không biết rằng con đường phía trước còn lắm thử thách, chông gai.

… Đến chán chường

Khác với Lê, cô bé Phan Thị Hoa, 18 tuổi (Thọ Xương, Thọ Xuân, Thanh Hóa) lao vào chơi ma túy đá chỉ vì quá chán chường với người bố suốt ngày say rượu, nhiếc mắng, đánh đập vợ con.

Phan Thị Hoa khóc khi nhớ về quãng thời gian khổ đau bị đánh, chửi
Phan Thị Hoa khóc khi nhớ về quãng thời gian khổ đau bị đánh, chửi.


Giữa hành lang vắng lặng của Trung tâm 2, Hoa khóc như mưa khi nhớ lại quãng thời gian dại dột vừa qua của mình. Cô khóc vì ân hận về những ngày tháng theo bạn bè ăn chơi và nhất là thấy có lỗi với người mẹ lam lũ yêu thương cô hết mực.

Sống trong một gia đình nghèo có 4 anh chị em ở vùng quê Thọ Xương (Thanh Hóa). Bố mẹ Hoa đều ở nhà làm nông nên cuộc sống khá chật vật, là con gái thứ 3 trong nhà, ngoài giờ đi học, Hoa luôn ý thức phụ giúp bố mẹ làm ruộng, đỡ đần việc nhà.

Thế nhưng, bố của Hoa hằng ngày chỉ biết uống rượu và mỗi khi rượu vào là ông lại vô cớ chửi bới, đánh đập chị em Hoa. Thậm chí, mỗi lúc mẹ Hoa vào can ngăn, ông cũng đánh mẹ Hoa đến bầm tím mặt mày.

Hoa kể trong nước mắt những ký ức tuổi thơ này: "Trước đây, sức học của em chỉ trung bình khá. Nhưng năm nào em cũng cố gắng phấn đấu được học sinh tiên tiến. Thế mà bố em chưa bao giờ hài lòng về điều này. Bố cứ đánh đập em và bảo con nhà khác học giỏi, giấy khen treo đỏ nhà. Còn nhà này đi học thì toàn tiên tiến.

Và để bố vui lòng, em học ngày, học đêm. Năm lớp 8, đến giữa học kỳ, em được cô chủ nhiệm chọn vào đội tuyển Văn của lớp. Nhưng ngày em đi học ôn, bố không cho em đi. Em khóc đòi đi thì bố lại bảo, giấy khen để làm gì, nó không quy ra tiền thì đói vẫn hoàn đói thôi.

Chưa học hết lớp 8, không chịu nổi những trận đòn roi, những lần mắng mỏ vô cớ của bố, Hoa đã bỏ học, trốn nhà theo bạn lên Hà Nội kiếm sống.

Không kiến thức, không nghề nghiệp, Hoa xin giúp việc cho các quán cơm, quầy quần áo để tồn tại qua ngày.

Những ngày tối tăm và chán chường ấy, bị bạn rủ rê, Hoa bắt đầu chơi đá từ tháng 11/2012. 5 tháng sau (ngày 15/4/2013), Hoa bị bắt tại một khách sạn ở Hải Dương khi đang phê đá cùng một cậu bạn.

Hoa vừa khóc vừa nói: "Em ân hận lắm. Ngồi trong này 2 tháng rồi mà ngày nào em cũng nhớ tới mẹ. Lần trước, được phép gọi cho mẹ trong 2 phút ở trại, cả 2 mẹ con chỉ khóc". "Mẹ ơi, hãy tha lỗi cho con. Con xin lỗi mẹ!".

… và hậu quả khôn lường!

Ma túy đá là tên gọi chỉ chung cho các loại ma túy tổng hợp, có chứa chất methamphetamine (meth) và amphethamine (amph), thậm chí là niketamid. Nó được bán bất hợp pháp trên thị trường dưới các dạng tinh thể đá.

Là người trực tiếp phụ trách các học viên trong quá trình cai nghiện, anh Phạm Đình Giang - Phó Giám đốc Trung tâm Chữa bệnh Giáo dục Lao động Xã hội số 2 cho biết: Nhiều bạn trẻ có quan niệm sai lầm rằng "đập đá" chỉ giúp cơ thể hưng phấn, hoan lạc tức thời chứ không gây nghiện giống như heroin, thuốc lắc... Nhưng khi đã nghiện thì ma túy đá tàn phá khủng khiếp hơn bất cứ loại ma túy nào. Đấy là chưa kể đến những hậu quả tức thời như: giết người, chạy xe gây tai nạn, quan hệ tình dục tập thể dẫn đến bệnh xã hội… do chứng hoang tưởng gây ra. Ngoài ra, nếu sử dụng quá nhiều, ma túy đá cũng gây sốc dẫn đến tử vong như các loại ma túy khác.

Xin được sô điện thoại của gia đình Lê, tôi gọi điện gặp mẹ Lê, bà cám cảnh: Vì công việc hằng ngày tốn rất nhiều thời gian, thu nhập lại không được bao nhiêu nên gia đình không có điều kiện lên thăm Lê nhiều. Còn khi gọi điện về gia đình Hoa, gặp người đàn ông cầm máy và dập mạnh sau đó khi nghe tôi trình bày. Gợn trong tôi câu hỏi, những vết trượt dài của các em lỗi từ phía gia đình có bao nhiêu trong đó?

* (Tên nhân vật đã được thay đổi)

Bác sĩ, Tiến sĩ cao cấp Tô Thanh Phương - Trưởng Khoa 6 (Bệnh viện Tâm thần Trung ương 1) cho biết: Ngay khi sử dụng đá, meth sẽ tác động trực tiếp gây kích thích hệ thần kinh trung ương và có thể tạo ảo giác trong một thời gian dài. Từ đó, người nghiện sẽ thực hiện những việc làm khác thường, không thể kiểm soát được hành vi như: tự rạch tay, gào thét, đánh nhau, thậm chí quan hệ tình dục tập thể... Ngoài việc gây ra cho người sử dụng chứng hoang tưởng ảo giác, rối loạn hành vi, ma túy còn kích thích hệ thần kinh, gây mất ngủ khiến các cơ quan sinh học nội tạng nhanh chóng bị suy yếu, kiệt quệ.

 



Xuân Phú



 
 

Chồng ngoại tình, vợ ra nghĩa địa sống

Chồng ngoại tình, vợ ra nghĩa địa sống

Cuộc sống vợ chồng không như mong đợi, bà đã tìm đến nghĩa địa để sống. Mỗi khi có người hỏi bà lại cho rằng trước sau cũng sống ở nơi này và tìm thấy tình yêu ở nghĩa địa.

Chồng 50 tuổi còn ngoại tình

TS Tô Thanh Phương - Trưởng khoa cấp tính nữ Bệnh viện Tâm thần Trung ương là vị tiến sĩ đầu ngành nghiên cứu về trầm cảm. Ông được những người bệnh coi như người thân. Chúng tôi ghé thăm khoa của ông lúc quá trưa. Nhìn thấy vị bác sĩ thân quen của mình những bệnh nhân chạy ra nũng nịu bác sĩ như người cha vậy.

Chồng ngoại tình, vợ ra nghĩa địa sống 1
Bệnh nhân H đang điều trị tại bệnh viện tâm thần Trung ương

Bệnh nhân vào đây, mỗi trường hợp mỗi số phận và hoàn cảnh khác nhau. Nhưng người phụ nữ ngoài 50 tuổi ấy làm day dứt nhiều người nhất.

Bà tên là Phạm Thu H. (Phú Xuyên, Hà Nội). Người phụ nữ này vốn làm giáo viên mầm non. Ở cái tuổi vợ chồng hưởng tuổi già thì chồng lại sa ngã vào ngoại tình. Xấu hổ với con rể, con dâu bà khuyên chồng không được.

Trái khoáy, người phụ nữ mà ông đem lòng thích lại là chỗ liên gia. Những lúc tỉnh táo bà kể: "Bà ấy là xui gia với em gái của bà. Hai người gặp nhau trong đám cưới một người quen thế rồi họ quấn lấy nhau".

Từ ngày chồng có bồ, bà chán nản, lầm lì. Khuyên chồng không được, ông còn xuống tay tát bà. Lấy nhau gần hơn 30 năm có khi nào ông tát bà đâu? Vậy mà lần này vì người phụ nữ khác ông lại thay đổi nhanh thế.

Buồn chán, bà H. bỏ ra ngoài sống. Có một điều lạ bước chân không dẫn bà đi đến một nơi nào mà là nghĩa trang.

Nơi bà chọn dựng lều là ngôi mộ bố mẹ chồng đã mất hơn 10 năm. Có lẽ, bà ra đây để nhận được sự chia sẻ của người mẹ chồng hết mực thương yêu bà khi còn sống.

Con cái ra tìm về bà cũng không về. Công an xã ra đuổi bà cứ ôm cột bia mộ khóc đòi ở đây. Bà dọa chết nếu không cho ở ngoài nghĩa trang.

Hơn 2 tuần ăn nằm ngoài đó, cơ thể bà xanh xao và mệt mỏi. Bà dần không nói chuyện với ai. Nước mắt người phụ nữ sang tuổi xế chiều dường như không lay động người chồng phụ bạc. Chồng bà nói thẳng "cứ để bà ấy chết đi".

Thân xác bà rời ra từng mảnh, bà chỉ muốn được chết. Cứ ai ra đón bà về là bà dọa chết nên người ta sợ.

Bà không lảm nhảm như người điên mà vẫn nói nhưng rất ít. Hàng ngày, nhìn người phụ nữ ngồi thu lu bên nấm mồ, nhiều người không khỏi cầm được nước mắt. Đâu phải, già đã là an nhàn.

Bà H. được con cái đưa vào bệnh viện trong trạng thái lo âu, trầm cảm nặng. Hàng ngày, bà lầm lũi không rằng không nói.

Mỗi khi nói bà chỉ khóc và đòi được chết. Hỏi vì sao bà thích ra ngoài nghĩa địa nằm thì bà nhỏ nhẹ tâm sự rằng "bà muốn chết nhưng có ai đó giữ bà lại, không cho bà được chết. Thân xác có là gì đâu, hồn đã không còn".

Người phụ nữ ấy tự nhận rằng thân xác mình chỉ là giả, ruột gan đã thối, giờ chỉ chờ ngày được về thế giới bên kia.

Không gì đau đớn bằng trầm cảm

Chia sẻ với chúng tôi về những bệnh nhân của mình, bác sĩ Tô Thanh Phương cho biết "không cái gì đau đớn bằng bệnh trầm cảm. Người bị trầm cảm chỉ muốn tìm đến cái chết. Thậm chí đau đớn như bệnh ung thư con người còn chịu đựng được chứ trầm cảm thì khó ai chịu đựng được".

Chồng ngoại tình, vợ ra nghĩa địa sống 2
BS Tô Thanh Phương đang điều trị cho bệnh nhân tâm thần nữ

Giống với hoàn cảnh của bà H., chị Nguyễn Thị Tuyết Vân (Phủ Lý, Hà Nam) cũng đau khổ vì bị chồng phản bội. Trong vô thức, người phụ nữ ấy đã bỏ nhà đi hoang để rồi trở thành nạn nhân của những kẻ đồi bại.

Những ngày bỏ nhà đi, chị Vân nằm ở bờ, ở bụi, gầm cống, gầm cầu. Chị luôn nói có người xui chị phải làm như vậy.

Khi gia đình tìm được chị Vân đưa về nhà thì cái bụng chị ngày càng to ra. Chồng chị đã lâu không gần gũi nên anh biết đó không phải con của mình. Cay nghiệt nhất, nhà chồng đưa chị Vân đi thử máu kiểm tra HIV và trả lại cho gia đình chị đợi khi nào sinh con, có kết quả thì mới xem xét có nhận lại dâu không.

Tuyệt vọng, gia đình chị Vân đưa chị đi đến bệnh viện tâm thần. Mẹ chị kể "nó khôn ngoan lắm, chỉ là do áp lực cuộc sống nên mới thế. Gia đình tôi không muốn bỏ đứa cháu tội nghiệp nên vừa chữa bệnh cho chị Vân vừa mong đợi ngày đứa trẻ ra đời."

TS Phương kể vừa lên cơn chuyển dạ mà bệnh chưa khỏi chị Vân chuyển sang khoa sản BV Thường Tín để sinh rồi lại về khoa của ông để trị bệnh. Người phụ nữ với ánh mắt vô hồn, đờ đẫn. Nhìn đứa trẻ bụ bẫm ai cũng muốn bế nhưng chị Vân thì lạnh lùng. Bản năng người mẹ của chị đã không còn.

Bác sĩ Tô Thanh Phương kể những người phụ nữ bị chứng trầm cảm nặng khiến họ trở nên hoang tưởng. Phụ nữ bị điên thì trăm cái khổ. Nhiều trường hợp người thân đành bó tay, nuốt nước mắt để họ "phá cũi sổ lồng" đi như ma ám ngoài mưa gió, lều quê quán chợ, tối đâu là nhà ngã đâu là giường.

Trước khi đi, nhiều bà mẹ cực chẳng đã còn đặt vòng tránh thai hoặc triệt sản cho con gái điên của mình, để tránh bị mang thai khi gặp "yêu râu xanh".

Thế nhưng, vẫn có những người đàn bà phải rời nhà thương điên sang bệnh viện phụ sản. Thậm chí có bệnh nhân nữ đang hò hét trong trạng thái khỏa thân thì lên cơn đau đẻ, nhập viện sản, để sinh nở một cách ngơ ngẩn, thẫn thờ.

Dieu tri cac truong hop kho

chuyên điều trị một số bệnh phức tạp sau:

1. Ảo thanh kéo dài ( có tiếng nói trong đầu xui giết người, xui đánh người, xui tự sát hoặc đe dọa bệnh nhân). ảo thanh kéo dài ngoài 6 thang rất khó chữa.

phương pháp điều trị: tấn công bằng thuốc, nếu không hết sẽ kết hợp với kích thích từ xuyên sọ. Đã thực hiện đề tài khoa học cấp cơ sở với kết quả rất khả quan, nhiều bệnh nhân đã hết ảo thanh

2. trầm cảm sau cai amphétamine(ma túy đá)

3. trầm cảm sau cai nghiện gamme online

Chuyen chua cac loai benh sau

1.  tram cam nhe, trung binh hoac nang

2. bon chon nong ruot gan, dung ngoi khong yen, hay hoi hop trong nguc

3. co y dinh va hanh vi tu sat

4 di kham va chua nhieu noi nhung khong khoi voi cac bieu hien: luc dau vung tim, luc dau da day, luc dau dai trang, luc dau khop..ma chieu chup, xet nghiem khong phat hien duoc benh gi

5. cac bieu hien cua roi loan cam xuc luong cuc nhu luc vui ve noi nhieu, mot thoi gian sau lai buon rau u ru, chan nan, bi quan

6. dong kinh

7. tam than phan liet

8. roi loan phan liet cam xuc

9. dau dau mat ngu moi mac benh hoac da bi mac benh tu lau. dau dau, cam giac dau nang nhu da chua nhieu noi khong on

10. suy nhuoc co the, chan an, gay sut dieu tri  nhieu noi ma van khong muon an, an khong ngon

 

mất 300 nghìn đồng, nữ sinh phát điên

hai năm qua gia đình bà nguyễn thị hài ở vũ thư, thái bình đưa cô còn gái xinh đẹp của họ đến bệnh viện tâm thần trung ương chữa căn bệnh rối loạn tâm thần chỉ vì mất 300 nghìn đồng ngày đầu tiên nhập học.

bệnh nhân đang điều trị tại khoa c6 bệnh viện tâm thần trung ương
bệnh nhân đang điều trị tại khoa c6 bệnh viện tâm thần trung ương

mất ngủ vì rơi 300 nghìn đồng

nhìn hai mẹ con bà hài đang điều trị ở khoa 6, bệnh viện tâm thần trung ương chúng tôi không khỏi xót xa. em nguyễn thị l. con gái bà hài, đang là cô sinh viên nhí nhảnh, xinh xắn thì bây giờ ánh mắt em đờ đẫn, chân tay em cứng đơ, bước đi run rẩy vì bệnh. làn da xanh xao vì nhiều ngày ở viện, l. luôn có cảm giác sợ người lạ. cô sợ phải xa mẹ. nhìn qua ánh sáng cửa sổ, cô gái im lặng thì thào hỏi người cùng bị bệnh với mình: "khi nào em về nhà? chị nhớ nhà lắm".

hai năm nay, l. sống trong tâm thức của người bị bệnh tân thần. nhưng khi hỏi về chuyện học hành, chuyện quá khứ thì l. nhớ vanh vách.

bà hài kể lại, cách đây hai năm, giống như nhiều bạn bè cùng trang lứa, l. vui vẻ lên hà nội nhập học ở trường cao đẳng kinh tế kỹ thuật thương mại. ngày con lên nhập học, bà hài bán hết gà, thóc để có khoản tiền đóng học phí và thuê nhà cho con. sau khi chia tay con về, hai mẹ con chỉ còn 500 nghìn đồng. bà dặn con ở lại chịu khó học, rồi bà gửi tiền lên sau.

Đi học được 1 tuần, bà đôn đáo vay tiền gửi cho con vì sợ con hết tiền. con gái điện về, bà đoán "chắc hết tiền đây". chưa kịp nói gì thì đầu dây bên kia con gái bà khóc thút thít bảo mẹ "con bị rơi mất 300 nghìn". thấy con bảo mất tiền, phản ứng đầu tiên bà bảo "sao con hớ hênh thế". Đó là câu nói cửa miệng chứ bà có ác ý gì đâu. nào ngờ câu nói của bà có thể làm con suy nghĩ.

cô bé mất ngủ cả tuần liền. bạn cùng phòng trọ điện về báo với bà thì bà nghĩ "chắc con lạ nhà không ngủ được". thế rồi, khi l. rơi vào trạng thái rối loạn cảm xúc vừa khóc, vừa cười, nói nhảm, vợ chồng bà hài lên hà nội đón con về. về nhà, l. có thể nói tên vanh vách tên những người mà cả nhà không ai biết. lạ nhất, cô nói được tên người đã mất cả chục năm về trước. 

kinh tế suy kiệt vì con bị bệnh

con có biểu hiện lạ, bà hài đi xem xét cúng bái khắp nơi. thuê thầy cúng tốn cả trăm triệu đồng. ai mách ở đâu nhà bà lại đến tìm họ. Đến khi trong nhà chẳng còn tài sản nào giá trị, bà đành đưa con vào bệnh viện tâm thần trung ương 1 cầu cứu.

nhìn con gái, bà hài khóc "từ ngày con có bệnh, bao nhiêu tiền của vợ chồng bà đổ hết vào con. Đấy chỉ vì có ba trăm bạc mà khổ thế đấy cô ạ". nhìn đôi bàn tay khô ráp, nước da sạm đen vì tháng ngày đi chữa bệnh cho con của bà hài khiến nhiều người xót xa. 

Điều khiến bà mẹ này đau khổ nhất là con gái bà mới tròn hai mươi tuổi. mỗi năm ở nhà vài tháng lại vào bệnh viện. "Đến nay nhà tôi chẳng còn cách nào nữa cô ạ. cúng bái, chữa chạy hết rồi. nó chỉ khỏi được một thời gian rồi bệnh lại như tái phát. khổ nhất con bé còn quá trẻ, tương lai còn ở phía trước. nó như thế này thì ai còn dám yêu thương nó chứ" - người mẹ đau khổ nói nghẹn trong nước mắt.

bác sĩ điều trị cho l. là ts tô thanh phương, chuyên gia hàng đầu về bệnh trầm cảm. ts phương cho biết l. bị chứng ảo thanh xui khiến. cô bé trải qua sang chấn tâm lý nên suy nghĩ nhiều dẫn đến rối loạn cảm xúc. lâu ngày gia đình nghĩ bị "ma làm" nên cứ cầu cúng dẫn đến bệnh nặng thêm nên việc điều trị rất lâu dài. những người mắc bệnh này, để thêm một ngày thời gian điều trị sẽ rất lâu.

 
câu chuyện đắng đót của "những bóng hồng lang bạt"

người điên ăn rác rưởi, nằm mé đường góc phố bất chấp mọi loại hình thời tiết khắc nghiệt nhất, đôi khi họ hiếp người và bị hiếp, giết người và bị giết (báo chí liên tục đăng tải) đều… vô thức, "vô tri vô giác", điều ấy không có gì đáng ngạc nhiên. bởi người tâm thần là bệnh nhân, họ bị "giời đày", bị số phận oái oăm cay nghiệt nên họ mới rơi vào cái địa ngục đó.

cả việt nam và thế giới đều phải "tuyên án" người điên vô tội ngay cả khi họ giết người hoặc giết nhiều người một lúc, là vì lẽ đó. tuy nhiên, cái việc người ta mặc nhiên quen mắt với cảnh đồng bào mình, đồng loại của mình sống như con vật lang thang, rã rục, sa sút ở khắp đầu đường xó chợ, nó là cái gì đó nhói buốt trong tâm khảm của bất cứ ai có lương tri. như đã phân tích ở trên, nếu biết nghĩ, có lẽ đối tượng bị đau đớn tủi nhục nhất trong thảm trạng "thả rông người tâm thần lang thang" hiện nay, là: "những bóng hồng lang bạt".

lù thị thanh v.

tôi biết đến lù thị thanh v., cô gái thái xinh đẹp ấy, lần đầu tiên là qua tiến sỹ tô thanh phương, một trưởng khoa điều trị đầy nhiệt huyết của bệnh viện tâm thần trung ương. anh phương là người có trình độ tiến sỹ nghiên cứu về trầm cảm đầu tiên ở việt nam (khi du học tại pháp). anh phương dẫn tôi đi gặp những người đàn bà điên đến hết cỡ.

chị t., ở ngọc mỹ, quốc oai, hà nội "điên" đến mức xé cả bộ phận sinh dục của mình ra, máu chảy tràn. cô bé ng., thì vừa gặp nhà báo đã quỳ mọp ở hiên nhà, tay nâng niu một chai nước suối móp méo, giọng như diễn viên tuồng: "thần thiếp xin dâng lên bệ hạ cả tấm thân ngọc ngà này". rồi nàng ôm lấy tôi, thắm thiết như mỹ nhân ôm một dũng tướng trước khi chàng xông pha trận tiền.

anh phương thấy vậy, thở dài: "có cô bé rất xinh, là chủ một tiệm kinh doanh internet ở ngọc hồi kia kìa. cô bị trầm cảm (chứng bệnh tâm thần), lúc nào cũng thèm tình dục, anh chồng không "chịu" nổi, cô gạ gẫm đủ 6 thanh niên làm thuê ở tiệm, họ cũng bỏ chạy luôn. rồi cô làm đủ trò kinh khủng khác, đến mức gia đình mất cả trăm triệu đi cúng ma tà mà bệnh (dĩ nhiên) không thuyên giảm. Đôi lúc chợt tỉnh, quá xấu hổ, cô đã nhảy xuống sông hồng định tự vẫn".
 
rồi anh phương ngậm ngùi kể về lù thị thanh v: cô ấy là một vũ công xòe xinh đẹp nổi tiếng ở thành phố sơn la. thỉnh thoảng cô lại bị thu gom, mang về bệnh viện tâm thần điều trị bắt buộc. lần nào cô cũng vui tươi kể chuyện, vui tươi muốn sà vào lòng người khác. những đêm văn nghệ ở trại điên (anh phương là trưởng khoa điều trị bệnh nhân nữ), v. lại khăn piêu, áo cóm, múa hát tưng bừng, cô bay lượn trong điệu dân vũ đắm say…

vẻ đẹp của v. lúc đó thăng hoa lên, cả bệnh viện tâm thần ai cũng náo nức, ngỡ ngàng. cô khỏi bệnh vài hôm, về quê, lại không uống thuốc, lại bị lạm dụng, lại đi lang thang. từ anh lái xe hà nội sơn la lợi dụng v, cả phụ nữ đồng tính cũng lạm dụng v., rồi em cứ đi, hứng lên tụt quần áo bơi dưới hồ gươm, bảo vệ gọi lên, cô bảo, cháu đi bắt con rùa rùa, cháu bơi ra tháp rùa thắp nhang cho bố cháu. bất cứ ai ghé tai cô nói nhỏ: "anh sinh năm 1982", là đêm ấy v. sẵn sàng hiến thân xác cho anh ấy hoặc vài anh khác nữa.

và, phải ở khách sạn "the moon" hoặc "the sun", bởi v. tin rằng, em là công chúa, con của thần mặt trời (the sun) và thần mặt trăng (the moon). tôi đã tìm v. ở sơn la, có lúc cô bị lợi dụng làm gái massage, có lúc làm "đồ chơi" cho vài kẻ bệnh hoạn. anh trai của v. cũng mắc bệnh như em, thường xuyên về hà nội điều trị tâm thần. bà mẹ v. chỉ còn biết khóc trong tuyệt vọng ở ngôi nhà sàn bản thái bình yên ấy.

Các bài khác...

Page 7 of 9

Giới Thiệu

Tiến Sĩ - Bác Sĩ Tô Thanh Phương

- Tiến sĩ bác sĩ cao cấp

- Đào tạo 2 lần ở pháp

- Trưởng khoa 6 , Bệnh Viện Tâm Thần TWƯ1

- Phó Giám Đốc

Cảm Nhận Bệnh Nhân

“Giờ chỉ mong sớm được về nhà, làm ruộng rồi cưới vợ sinh con. Em hứa sẽ tiêm phòng, uống... Read more

Super User - avatar Super User

Rất hiệu quả và tôi đã trở lại bình thường , không bị mất ngủ nữa Read more

Super User - avatar Super User

Rất hiệu quả Read more

Super User - avatar Super User

  • 1
  • 2
  • 3