• Mat ngu.jpg
  • Mat ngu 2.jpg
  • Matngu 3.jpg

Nhận xét bước đầu điều trị 10 bệnh nhân trầm cảm sau cai methamphétamine (ma túy đá ) bằng phối hợp thuốc an thần kinh với thuốc chống trầm cảm

Reviews initially treated 10 patients with depression after methamphetamine withdrawal
(drug ice) by neuroleptic combination with antidepressants

 

TS. Tô Thanh Ph­ương –  Bệnh viện Tâm thần trung ương 1

 Tóm tắt:  Methamphétamine là dạng ma túy tổng hợp, hiện nay được giới trẻ ưa dùng bởi tác dụng gây hưng phấn cao độ, nhanh chóng rơi vào trạng thái bay bổng, khoái cảm, hậu quả là gây cho người sử dụng các biến đổi trầm trọng về cơ thể và tâm thần, nhiều người lâm vào trạng thái trầm cảm lo âu, mất khả năng lao động. Nghiên cứu nhằm mục tiêu: “ Điều trị hết trầm cảm ở bệnh nhân sau cai nghiện methamphétamine bằng phối hợp thuốc an thần kinh với thuốc chống trầm cảm”. Đối tượng nghiên cứulà bệnh nhân sau cai methamphétamine có biểu hiện trầm cảm và  phương pháp nghiên cứulà tiến cứu can thiệp. Kết quả: các biểu hiện buồn rầu, dằn vặt căng thẳng, muốn tự sát đã thuyên giảm hết. Kết luậnsau một tháng điều trị phối hợp thuốc an thần kinh với thuốc chống trầm cảm thì các triệu chứng trầm cảm  đã thuyên giảm hết.

Từ khóa : Methamphétamine, an thần kinh, chống trầm cảm

Summary: methamphetamine is a form of synthetic drugs, is now preferred by youth stimulant effect of altitude, quickly fall prey to fly, pleasure, consequently causing the use of variables Change severe physical and mental health, many people fall into depression anxiety, loss of working capacity. Research aims: "Treatment of depression in all patients after cessation of methamphetamine with neuroleptic combination with antidepressants." Audience research is patient aftercare methamphetamine have symptoms of depression and research methods are prospective intervention. The result is the expression of sorrow, torment stress, suicidal remission before. Concluded after a month of combination treatment with neuroleptics antidepressants is symptomatic remission from depression before.
Keywords: Methamphetamine, neuroleptics, antidepressants 

1.     Đặt vấn đề: Methamphétamine hay còn goi là ma túy đá hiện nay rất phổ biến

bởi sự thuận lợi do dễ sử dụng và nhanh chóng dẫn đến khoái cảm, do vậy được giới trẻ rất ưa dùng. Người sử dụng ma túy đá rất nhanh chóng bị phụ thuộc. Khi sử dụng, người ta sẽ có cảm giác rất dễ chịu, lâng lâng, khoái cảm với rất nhiều loại ảo giác (AG), có thể là AG rất sinh động nhưng thường là AG rùng rợn ghê sợ, nghe thấy tiếng nói trong đầu đe dọa hoặc xui khiến họ tấn công hoặc tự sát. Có thể có hoang tưởng (HT)  cảm thụ cấp với các biểu hiện như mình biến thành chim, thành cá hoặc như sống trong cảnh bồng lai tiên cảnh, nhưng HT thường gặp là HT bị hại, lúc đó luôn nghĩ là có người tìm cách hại mình hoặc công an đến bắt mình và họ gây nhiều rắc rối cho gia đình và xã hội.

     Một vấn đề rất thường gặp ở người sử dụng methamphétamine là trầm cảm và lo âu. Nhiều BN cai đi cai lại nhiều lần vẫn không thành công, trong số đó có nhiều BN bị trầm cảm với cảm giác buồn chán, thất vọng, bi quan về tương lai và tiền đồ, vì vậy lại quay về ma túy đá để tự trấn an mình.

     Việc điều trị trầm cảm và lo âu hiệu quả cũng góp phần rất nhiều để hỗ trợ, giúp BN tránh bị tái nghiện. Do vậy, nghiên cứu của chúng tôi nhằm mục tiêu: “ Điều trị hết trầm cảm ở bệnh nhân sau cai nghiện methamphétamine bằng phối hợp thuốc an thần kinh với thuốc chống trầm cảm”.

2. Đối tượng và phương pháp nghiên cứu:

- Đối tượng nghiên cứu: Chúng tôi chọn 10 BN sau cai methamphétamine có biểu hiện trầm cảm hoặc trầm cảm lo âu.

- Phương pháp nghiên cứu: Tiến cứu can thiệp

- Các bước tiến hành nghiên cứu:

+ Khám lâm sàng

+ Đánh giá triệu chứng và mức độ trầm cảm theo thang Beck rút gọn

+ Đánh giá mức độ lo âu bằng thang Zung.

+ Thuốc sử dụng:

  • Olanzapine viên nén 10 mg. Có tác dụng an thần gây ngủ và kích thích tiêu

hóah, BN nghiện ma túy đá thường chán ăn nên rất gầy.

  • Seroquel XR viên 50 mg và 200 mg: Là thuốc an thần kinh mới, có tác dụng

tốt điều trị loạn thần và trầm cảm, lo âu..

  • Utralene ( sertraline ) 100 mg: Có tác dụng chống trầm cảm giải lo âu

+ Cách sử dụng thuốc:

- 2 ngày đầu:     0lanzapine 10 mg, ngày 2 viên ( trưa 1 tối 1 )

                          Seroquel XR viên 50 mg ngày 2 viên ( trưa 1 tối 1 )

                     Utralene 100 mg ngày 1 viên  ( uống tối ).

- Điều trị tấn công 3 tháng:   0lanzapine 10 mg, ngày 2 viên  ( trưa 1 tối 1 )

                                         Seroquel XR viên 300 mg ngày 2 viên ( trưa 1 tối 1 )

                                        Utralene 100 mg ngày 2 viên ( trưa 1 tối 1 )

- Điều trị củng cố 6 tháng:           0lanzapine 10 mg, ngày 2 v ( trưa 1 tối 21) .

                                                Seroquel XR 300 mg ngày 1v ( uống tối )

                                                Utralene 100 mg ngày 2 v ( trưa 1 tối 1 ) .

3. Kết quả nghiên cứu và bàn luận: Tất cả bệnh nhân đều có biểu hiện trầm cảm mức độ từ  trung bình đến nặng. Lo âu mức độ trung bình

Các biểu hiện rối loạn cảm xúc

Triệu chứng

 

Điều trị

n

Buồn rầu

Dằn vặt đau khổ

Bức bối khó chịu

Căng thẳng lo âu

Muốn tự sát

n

%

n

%

n

%

n

%

n

%

Trước cai

10

10

100,0

3

30,0

6

60,0

4

40,0

3

30,0

Sau cai

10

10

100,0

3

30,0

6

60,0

4

40,0

3

30,0

Sau điều trị trầm cảm (TC )

10

1

10,0

0

0,0

0

0,0

0

0,0

0

0,0

   Nhiều bệnh nhân (BN) khi sử dụng methamphétamine đã tự biến mình thành người hoàn toàn khác, căng thẳng lo âu, buồn rầu đau khổ, luôn phải sống trong tâm trạng kìm nén cảm xúc, bức bối khó chịu trong người, do vậy người nào không kìm nén được dễ có hành vi nguy hiểm.

   Trong quá trình sử dụng methamphétamine, BN luôn thấy buồn rầu, đau khổ, cho là số phận mình không ra gì. Sống trong tâm trạng lo âu sợ hãi. Rất bức bối khó chịu trong người nên luôn phải đấu tranh nội tâm rất căng thẳng, vì xu thế muốn tấn công người khác do họ cảm thấy bức bối khó chịu quá nên phải làm điều gì đó mạnh mẽ để giải tỏa bớt căng thẳng, chính lý do này đã khiến người bệnh tự đấu tranh, tự dằn vặt mình, tự kiềm chế mình nhưng có người kiềm chế được, có người không kiềm chế được nên đã gây ra các vụ án nghiêm trọng, có BN chỉ muốn tự  sát.

     Nhiều người sau cai nghiện nhưng vẫn trong trạng thái buồn chán nên lại tìm đến ma túy để giải buồn, do vậy lại tái nghiện trở lại.

   Sau 10 ngày điều trị trầm cảm, người bệnh đã cảm thấy dễ chịu, các triệu chứng căng thẳng, bứt rứt khó chịu trong người thuyên giảm rõ rệt. Sau 1 tháng, người bệnh thấy thoải mái, vui vẻ, muốn làm việc, không muốn tự  sát và không còn ý định tấn công nữa.

Các biểu hiện rối loạn tư duy, tri giác

Triệu chứng

 

Điều trị

n

Lầm lỳ  it nói

Hay kêu ca phàn nàn

HT bị hại, bị theo dõi

HTphủ định

AT xui khiến

n

%

n

%

n

%

n

%

n

%

Trước cai

10

6

60.0

3

30.0

4

40.0

1

10.0

2

20.0

Sau cai

10

4

40.0

2

20.0

0

0.0

0

0.0

0

0.0

Sau điều trị TC

10

0

0.0

0

0.0

0

0.0

0

0.0

0

0.0

      Trước cai, có 7/10 BN có AG và HT, chính những AG và HT đã gây nguy hiểm cho bản thân người bệnh và xã hội, họ có thể tấn công, giết người hoặc tự sát do HT -AG chi phối. Hoang tương gặp ở BN nghiên cứu là HT bị hại, bị theo dõi, luôn cho là có người rình rập theo dõi và làm hại mình, do vậy khi có người lạ đến là rất sợ, chỉ sợ đến bắt mình. HT phủ định thì bi quan tuyệt vọng, cho là cuộc đời mình không còn ý nghĩa gì nữa nên chết đi cho đỡ khổ.

    Ảo thanh là những tiếng nói trong đầu tự phát ra và xui người sử dụng Methamphétamine tự sát, nhịn ăn hoặc tấn công người khác...

     Sau cai, các HT-AG này hết nhưng còn các biểu hiện lầm lỳ ít nói, buồn chán, bứt rứt, mắt nhìn hằn học luôn trong tâm trạng lo âu sợ hãi vẫn tồn tại . Có 3/10 BN luôn kêu ca phàn nàn sao mình khổ thế này, thấy mình đã sai lầm khi sử dụng ma túy đá, họ thường nói là tương lai coi như chấm dứt rồi. Sau khi kết hợp điều trị trầm cảm thì các biểu hiện này hết.

Các biểu hiện rối loạn hành vi

TriÖu chøng

 

§iÒu trÞ

n

K×m nÐn tÊn c«ng

Muèn ®©m chÕt ng­êi

Muèn tù s¸t

§Ëp ph¸

Chöi bíi

Trém c¾p

n

%

n

%

n

%

n

%

n

%

Tr­íc cai

10

4

40.0

2

20.0

3

30.0

4

40.0

3

30.0

Sau cai

10

2

20.0

0

0.0

3

30.0

2

20.0

1

10.0

Sau ®iÒu trÞ TC

10

0

.0

0

.0

0

0.0

0

0.0

0

0.0

 

Sau một thời gian ngắn sử dụng methamphétamine, họ có cảm giác rất dễ chịu, sảng khoái, bay bổng rồi sau đó nhanh chóng rơi vào trạng thái bức bối khó chịu, vò đầu, dứt tóc cho dễ chịu, có người vật vã, lăn lộn, có người luôn muốn cầm dao đâm người hoặc giết người hoặc tự sát, luôn cầu cứu giúp đỡ làm sao dễ chịu hơn để vượt qua cơn như vậy, có người chủ động nói với mọi người là lúc nào mình trong tâm trạng đó thì trói chân tay giúp để tránh không kiểm soát được hành vi của mình. Sau cai, các biểu hiện này hết nhưng vẫn còn ý định muốn tự sát, lầm lỳ ít hoạt động, nằm nhiều, không muốn tiếp xúc với ai, chỉ muốn nằm một mình trong phòng kín. Có người dễ nổi cáu, bố mẹ nói động đến là nổi khùng khiến bố mẹ lúc nào cũng phải nhẹ nhàng mà không dám nói động đến bệnh nhân.

      Sau điều trị, không người nào còn các biểu hiện trên.

Các biểu hiện về cơ thể

Triệu chứng

 

Điều trị

n

Ăn kém

Sút cân

Mệt mỏi

Mạch nhanh

Tình dục giảm

n

%

n

%

n

%

n

%

n

%

Trước cai

10

10

100.0

10

100.0

10

100.0

3

30.0

6

60.0

Sau cai

10

8

80,0

10

100,0

10

100,0

3

30,0

6

60,0

Sau điều trị TC

10

0

0,00

0

0,0

0

0,0

0

0,0

2

20,0

    Hầu hết người sử dụng methamphétamine đều ăn kém, sút cân, mệt mỏi, nhiều người giảm hàng chục kilôgam cân nặng chỉ sau một thời gian ngắn sử dụng ma túy đá. Ngay sau khi dùng ma túy đá  thì họ trong trạng thái hưng phấn mạnh, cho mình là anh hùng, là siêu nhân, hùng vĩ, thích gây gổ đánh nhau, tình dục tăng. Sau giai đoạn hưng phấn quá mức là đến giai đoạn ức chế khiến họ mệt mỏi rã rời, không thiết gì ăn uống. Lúc đầu thì tình dục tăng, sau đó là tình dục giảm mạnh.

  Sau điều trị, tất cả người bệnh đều hồi phục sức khỏe tốt, ăn uống tốt, tăng cân nhưng còn 2 BN tình dục vẫn giảm. Bệnh nhân không còn cảm giác thèm ma túy đá nữa.

Kết luận

    Bước đầu nghiên cứu điều trị cho 10 bệnh nhân trầm cảm sau cai Methamphétamine bằng phối hợp thuốc an thần kinh với thuốc chống trầm cảm, chúng tôi nhận thấy như  sau:

-   Sau 10 ngày điều trị trầm cảm, người bệnh đã cảm thấy dễ chịu, các triệu chứng căng thẳng, bứt rứt khó chịu trong người thuyên giảm rõ rệt. Sau một tháng, người bệnh thấy thoải mái, vui vẻ, muốn làm việc, không muốn tự  sát và không còn ý định tấn công nữa.

- Sau 3 tháng điều trị, mọi sinh hoạt trở lại bình thường. Không còn cảm giác thèm ma túy đá nữa.

- Sau 6 tháng điều trị, BN  đã hoàn toàn trở về cuộc sống bình thường như trước.

Để cho bệnh không tái phát nên thực hiện như sau

     Trong những năm qua, chúng tôi đã tiến hành điều trị trầm cảm sau cai Methamphétamin cho khá nhiều bệnh nhân. Nếu người bệnh và gia đình thực hiện tốt một số nguyên tắc sau thì tỷ lệ tái nghiện thấp hơn, bản thân người bệnh phải có nỗ lực cao và gia đình hỗ trợ:

  1. Tuân thủ uống thuốc đầy đủ trong thời gian nhiều tháng
  2. Tách rời môi trường dẫn mình đến ma túy: Tránh gặp bạn không tốt, không liên lạc với các đối tượng dụ dỗ mình, hoặc phải đến nơi khác một thời gian.
  3. Tăng cường rèn luyện thể lực: Chạy, bóng truyền, bóng đá, cầu lông, bơi…
  4. Tích cực tham gia các công việc trong gia đình hoặc tìm việc làm để hòa nhập xã hội tốt và làm mất đi cảm giác tự  ti, vô dụng của mình.
  5. Không thức khuya, tránh dùng bia, rượu, thuốc lá…

Xin nêu 1 bệnh nhân:

Họ và tên: Đỗ văn D       Sinh : năm 1984

Địa chỉ:  Thành phố Vinh – Nghệ an

Điều trị : Tháng 1 năm .2012

Lý do điều trị:  Trầm cảm sau sử dụng Methamphétamine.

Bệnh sử:

     Sau khi tốt nghiệp thạc sỹ tại Trung Quốc.về, BN được bạn bè rủ đi chơi và cho sử dụng ma túy đá. Trong thời gian 2 năm dùng ma túy đá, BN thường xuyên xuất hiện những tiếng nói đe dọa trong đầu, luôn thấy căng thẳng rất khó chịu  và nhiều lúc chỉ muốn cầm dao đâm chết người khác rồi tự sát, vì luôn thấy rất bức bối khó chịu trong người, hoặc chỉ muốn đấm đá người nào đó cho dễ chịu…BN luôn phải kìm nén để không xảy ra án mạng. Mỗi lần như vậy gia đình lại cho đến trung tâm cai nghiện của tỉnh để cai, sau vài tháng lại tái nghiện, BN nói là buồn quá nên hút lại cho đỡ buồn vì sau hút có cảm giác bay bổng dễ chịu. Gia đình đã cho cai nhiều lần không thành, cơ quan đã định thải hồi. Tháng 1.2012, gia đình cho đến bệnh viện tâm thần trung ương 1. Sau 6 tháng điều trị, BN thi đỗ nghiên cứu sinh và hiện tại không còn cảm giác thèm  nữa., lại trở về cuộc sống bình thường như trước.

Không thiếu cách cứu bệnh nhân tâm thần

Năm 1995, BS. Tô Thanh Phương sang Pháp tu nghiệp về chuyên ngành trầm cảm. Năm 2002 ông trở lại Pháp làm nghiên cứu sinh. Đầu năm 2005, ông bảo vệ Luận án Tiến sĩ về chuyên ngành trầm cảm nặng với đề tài “Nghiên cứu đặc điểm lâm sàng rối loạn trầm cảm nặng và điều trị bằng Amitriptyline phối hợp với thuốc chống loạn thần”. BS. Tô Thanh Phương là TS. đầu tiên của Việt Nam trong lĩnh vực điều trị trầm cảm. Năm 2014, ông là một trong 42 Trí thức nhận Bảng vàng vinh danh “Trí thức tiêu biểu vì sự nghiệp phát triển Thủ đô” tại Văn Miếu - Quốc Tử Giám (Hà Nội).

 

 

 

Một xã có gần 20 người bị nhốt, xích như phạm nhân thời Trung cổ

* Thưa BS., vừa rồi chúng tôi đến xã Hạnh Phúc, huyện Quảng Uyên, tỉnh Cao Bằng. Chỉ riêng xã đó có đến gần 20 người tâm thần, hơn 10 người bị xích, nhốt trong nhà; thậm chí bây giờ vẫn có người đi lang thang đánh người, có trưởng thôn đã bị giết, có cả người bệnh vốn là quân đội, là công an hiện nay đang bị xích do bệnh tâm thần… Theo ông bản chất câu chuyện là do lỗi của ai và chúng ta cần làm thế nào để chấm dứt tình trạng đó?

- Theo tôi, trước hết là bên chính quyền phải biết tại sao lại nhiều người bệnh bị xích như thế. Thứ hai là y tế cơ sở, thấy bệnh nhân xích nhiều thế sao không đưa ra chính quyền để đề xuất những giải pháp điều trị làm sao cho hài hòa, tốt nhất cho người bệnh. Một xã mà có gần 20 người tâm thần bị xích nhốt như thế thì tôi thấy là quá khủng khiếp. Chúng ta sống trong xã hội văn minh, xích như thế này thì không khác gì thời Trung cổ, nên các cấp chính quyền, từ xã lên huyện, kể cả tỉnh, phải làm thế nào để hài hòa nhất giữa bên chính quyền và y tế để người bệnh được hưởng chính sách ưu đãi nhất của Nhà nước.

              

 
 TS. TôiThanh Phương - PGĐ BV Tâm thần Trung ương (Hà Nội).

* Ông đã bao giờ nghe đến một xã nào mà có nhiều người tâm thần, nhiều người bị xích đến thế chưa?

- Tôi chưa từng nghe. Hôm nay được biết thì tôi thấy đây là trường hợp rất đáng quan tâm. Tôi sẽ đưa ra và bàn bạc với Ban Giám đốc bệnh viện, nếu xã, tỉnh cần sự hỗ trợ thì chúng tôi có thể cử một đoàn đến tìm hướng giải quyết. Chúng ta phải tìm góc độ chuyên môn để làm sao dùng thuốc điều trị tốt nhất để bệnh nhân có thể hòa nhập xã hội.

* Theo ông, vì lý do gì mà một xã lại có nhiều người tâm thần như thế?

- Thứ nhất là nghèo, không có bảo hiểm. Nếu có tiền mua được bảo hiểm thì ít ra là có thể đi viện được, không xảy ra cảnh xích nhốt như thế. Thứ 2 là xem lại xem y tế cơ sở, hằng tháng cấp phát thuốc có đều không. Thứ 3 rất quan trọng là người cấp phát thuốc có đúng tính chất bệnh không.

* Có gia đình nói với tôi rằng, thuốc cán bộ cho uống kiểu gì cũng không khỏi, nó chỉ buồn ngủ thôi?

- Y tế của ta cấp thuốc rất chung chung, tất cả các bệnh nhân đều là 3 - 4 loại thuốc giống nhau, trong khi tâm thần rất nhiều thể, có đến 300 “mã bệnh” liên quan đến tâm thần. Để chữa cho một người bệnh tâm thần là vô cùng phức tạp. Trước hết người bệnh phải được khám rất tỉ mỉ, cặn kẽ, chu đáo, vì mỗi người bệnh là một biểu hiện khác nhau, nên không thể dùng một loại thuốc như nhau để cho các người bệnh được. Theo tôi muốn giải quyết triệt để với những người bệnh này thì nên đưa đến những bệnh viện uy tín nhất để bác sĩ khám, phân loại xem người bệnh thuộc “mã bệnh” gì đã.

Có khó khăn gì về chuyên môn thì tốt nhất cứ gửi về bệnh viện chúng tôi. Chúng tôi không những có thể điều trị cho người bệnh hồi phục tương đối tốt, bước tiếp theo thì điều trị ở gia đình, nên tháo gông xiềng cho người bệnh. Mà người bệnh tâm thần, khi người ta đã ổn định rồi thì rất cần tái hòa nhập xã hội, họ cần cả cộng đồng giúp đỡ.

Người ta cứ thờ ơ như không... với vấn đề người tâm thần!

* Gia đình người bệnh nghèo khó, không được học hành, nhận thức hạn chế nên không cho bệnh nhân uống thuốc thường xuyên, thì y tế cơ sở phải làm việc đấy, đúng không ạ?

- Vừa rồi tôi đi Hà Giang và mấy tỉnh Tây Bắc. Ví dụ ở tỉnh Hà Giang chẳng hạn, trình độ chuyên môn trên ấy vừa kém vừa không nhiệt tình, tôi là PGĐ BV TTTƯ, tôi lên làm việc với Sở Y tế, nói rằng, chúng tôi dưới này sẵn sàng lên giúp đỡ, kể cả mở lớp đào tạo, điều trị, giúp đỡ người bệnh, cần như thế nào thì cứ lập kế hoạch đưa chúng tôi biết. Nhưng từ năm ngoái đến năm nay vẫn không thấy phía tỉnh ấy có động thái hay ý kiến gì. Có lần tôi còn nói dưới này chúng tôi cũng đã gửi một đề xuất để họ xem, tôi gọi điện lên hỏi đi hỏi lại đến 3 - 4 lần họ cũng vẫn… không có ý kiến gì. Thế mới buồn cười, trong khi mình rất nhiệt tình giúp đỡ thì người ta lại cứ thờ ơ như không.

Chúng tôi đi các tỉnh, đề nghị tỉnh thành lập các bệnh viện tâm thần để quản lý những bệnh nhân, không bệnh nhân tâm thần làm rối loạn xã hội. Cách đây mấy năm tôi chữa cho một bệnh nhân tâm thần đến mức… ăn thịt người ở Lạng Sơn. Hà Văn Pẩu bị ảo thanh, hai lần tự tử rồi mà không chết. Lúc mới xuống viện, Pẩu này cứ lừ lừ, lầm lì, anh nào cũng sợ. Nghe nói nó ăn thịt người là ngay cả bệnh nhân tâm thần trong viện cũng sợ, không anh nào dám nằm cùng. Sau điều trị một thời gian thì Pẩu tỉnh táo. Nhà báo đến phỏng vấn còn trả lời đâu vào đấy, bảo rất muốn lấy vợ. Hỏi lấy vợ làm gì? Bảo lấy vợ để đẻ một đứa con để trả cho cái nhà kia (nhà có cháu bé bị Pẩu ăn thịt). Khi ổn, chúng tôi cho về địa phương, nhưng về nhà, Pẩu lại bị nhốt. Đợt ấy tôi đã nói tốt nhất chính quyền địa phương, cán bộ xã nên trao đổi chuyên môn với chúng tôi để chúng tôi hướng dẫn. Tôi còn nói rõ về phác đồ điều trị cho Pẩu là mỗi tháng tiêm một lần, mỗi tối uống 1 - 2 viên thuốc, rất nhẹ nhàng thế thôi thì anh này sẽ trở về bình thường, chứ không thì anh này cực kỳ nguy hiểm. Thế mà rồi người ta không quan tâm để cho Pẩu bị lại, không bao lâu sau thì chết.

 

 

 
 Bệnh nhân tâm thần trong giờ vận động tại khoa phục hồi chức năng Bệnh viện Tâm thần trung ương 1. 

* Vậy thì việc bỏ mặc cho người tâm thần bị xích, nhốt, đi lang thang, lỗi là do đâu?

- Tôi xin được nói thẳng là do chính quyền địa phương. Phải trách chính quyền địa phương, tại sao có những bệnh viện giỏi về chuyên môn mà không liên hệ? Nếu chính quyền địa phương quan tâm đến những đối tượng nguy hiểm thì tại sao không gọi đến trao đổi xem bệnh viện chuyên khoa hướng dẫn như nào, rồi chỉ thị y tế khu vực làm theo lời của bác sĩ. Nếu địa phương làm những điều đó thì tình trạng của những bệnh nhân tâm thần sẽ khác. Đằng này, khi rời sự can thiệp của bác sĩ là bệnh nhân lại trở về hoang dã, lại điên loạn ngay. Chính quyền, chỉ đơn giản là làm động tác: Không quản lý được thì mua cho người ta cái bảo hiểm chạy ra chạy vào. Có thiếu gì cách đâu, chỉ có cái là không quan tâm, chưa tử tế như cần phải có với đồng loại của mình khi chẳng may mắc bệnh.

* Theo ông, tỉnh Cao Bằng cần làm những việc gì trước, những việc gì sau và cần làm như thế nào để đúng với quy trình cần phải có?

- Theo tôi nghĩ việc làm trước mắt là nên mua cho mỗi bệnh nhân một thẻ bảo hiểm y tế, rất cần thiết. Nếu gia đình nghèo quá thì xã có một quỹ nào đó để giúp người ta mua BHYT, trước mắt như thế đã. Sau đấy đưa bệnh nhân đến BV TTTƯ I điều trị, điều trị ổn thì về, chúng tôi sẽ hướng dẫn tiếp. Về lâu về dài, tỉnh Cao Bằng nên thành lập một bệnh viện điều trị riêng cho bệnh nhân tâm thần. Khi có BVTT riêng thì theo ngành dọc là dưới sự chỉ đạo của chúng tôi - BVTTTƯ I chỉ đạo các tuyến các tỉnh, thì hiệu quả điều trị rất tốt, và các thông tin cập nhật hàng ngày trong nước và thế giới có thể cập nhật đến các bệnh viện. Về lâu về dài là nên có BV tỉnh là tốt nhất. Nhiều trường hợp bệnh nhân tâm thần nặng suốt một thời gian dài ở Cao Bằng, như chị Triệu Thị Hà Tiến (nhân vật trong phóng sự “Mẹ không nhớ đường về nhà” đăng trên Báo Lao Động), ở truồng đi lang thang, con sinh ra không biết của ai, điên loạn đủ trò, đến mức UBND tỉnh phải cho xe cấp cứu xuống đây nhờ chúng tôi điều trị. Chỉ nửa tháng, họ ổn định ngay và sẽ ổn định lâu dài nếu chịu khó uống thuốc đúng cách. Hiện nay chị Tiến vẫn đang được theo dõi, chăm sóc ở chính khoa tôi phụ trách.

Xin cảm ơn ông!

đâm thủng phổi hàng xóm vì bệnh ảo thanh

Trộm gà, đâm thủng phổi hàng xóm vì bệnh ảo thanh

(Kiến Thức) - Cầm dao đi trộm gà rồi đâm thủng phổi hàng xóm khi bị phát hiện nhưng chị L. lại được đưa đến... bệnh viện, bởi nguyên nhân gây họa là chứng ảo thanh. 
Chị L, 25 tuổi, người dân tộc Nùng ở Lạng Sơn, được đưa đến Bệnh viện Tâm thần Trung ương I (Thường Tín, Hà Nội) hôm 26/2 sau khi người hàng xóm của chị bị chị đâm sượt tim và thủng phổi, phải đi cấp cứu trong tình trạng nguy kịch. Theo chẩn đoán của bác sĩ tại Bệnh viện Tâm thần Trung ương I, chị L. bị chứng ảo thanh và đó là nguyên nhân gây thảm kịch trên.
Trao đổi với PV Kiến Thức, tiến sĩ Tô Thanh Phương, Phó Giám đốc kiêm Trưởng khoa cấp tính nữ, Bệnh viện Tâm thần Trung ương I, cho biết: “Khi bệnh nhân L. được công an và người thân hộ tống đến đây, cô ấy luôn trong tình trạng bị kích động mạnh, có những biểu hiện không bình thường. Không ai có thể tiếp xúc được với bệnh nhân".
Bệnh nhân được chẩn đoán mắc chứng ảo thanh. Những âm thanh ảo trong đầu thường “xui” chị gây ra những việc nguy hiểm mà bản thân không hề ý thức được.
Sau gần 1 tuần điều trị tích cực bằng các phương pháp tiên tiến tại Bệnh viện Tâm thần Trung ương I, hiện mọi người có thể trò chuyện với bệnh nhân L. trong một khoảng một thời gian nhất định. "Chúng tôi vẫn đang cố gắng hết sức để loại bỏ hết chứng ảo thanh trong đầu chị L…", bác sĩ Phương nói. 
Trọm gà, dam thủng phỏi hàng xóm vì bẹnh ảo thanh
 Chị L., hiện đang được điều trị ở BV Tâm thần Trung ương I (Hà Nội).
Chị L. phát bệnh từ năm 2009. Chị thường xuyên đi đập phá và ăn trộm vặt của các hộ gia đình cùng xóm nên được người thân đưa vào Bệnh viện Lạng Sơn điều trị. Năm 2010, khi bệnh tình ổn định, chị lấy chồng và hiện có 2 con. 
Năm 2012, bệnh chị tái phát nhưng gia đình không có điều kiện đưa đi khám chữa. Chị thường xuyên bỏ nhà đi lang thang, trộm cắp vặt của hàng xóm. Ngày 25/2 vừa rồi, người phụ nữ mắc chứng ảo thanh này cầm dao đi ăn trộm gà và khi bị hàng xóm phát hiện thì đâm người ta trọng thương. 
Trọm gà, dam thủng phỏi hàng xóm vì bẹnh ảo thanh-Hinh-2
 Chị L., đã có thể tiếp xúc và trò chuyện được với mọi người nhưng chỉ trong khoảng thời gian nhất định.
“Chị L. là một trong những trường hợp mắc chứng ảo thanh có nhiều hành động đặc biệt nguy hiểm cho người thân và hàng xóm xung quanh, nếu không được điều trị kịp thời sẽ gây ra những hậu quả rất lớn và đáng tiếc khác", tiến sĩ Tô Thanh Phương nhấn mạnh.
Tiến sĩ Phương khuyến cáo, khi phát hiện người thân có hành vi khác thường, người nhà nên nhanh chóng cho đi khám. Nếu chưa có đủ điều kiện đi khám thì phải đảm bảo việc quản lý tốt bệnh nhân khi ở nhà (kết hợp giữa gia đình và hàng xóm) để tránh xảy ra những tình huống đáng tiếc.
M. Hưng
 

Nỗi buồn mang tên: trầm cảm!

Nỗi buồn mang tên: trầm cảm!

 

                                                                                Nghĩa Nam

 

Trầm cảm đang được coi là một bệnh thời sự, khi ngày càng có nhiều người phải tìm đến liệu pháp tâm lí bởi không vượt qua được những áp lực của cuộc sống đè nặng. Tìm đến Bệnh viện Tâm thần Trung ương I, tận thấy nơi điều trị cho người mắc căn bệnh này, mới thấu hiểu ở đó phía sau mỗi số phận đang mang theo nhiều nỗi đau.

 

Người trẻ sau cơn ác mộng

Thầy thuốc ưu tú Tô Thanh Phương - một trong hai tiến sĩ đầu tiên của chuyên khoa tâm thần được lưu danh vào Văn Miếu - Quốc Tử Giám lật giở cho chúng tôi được xem những cuốn bệnh án, mà nhiều người trong số họ, đã tỏ ra mong manh dễ vỡ khi gặp những biến cố không thuận trong cuộc đời, rơi vào căn bệnh trầm cảm.

Gương mặt xinh xắn, làn da trắng ngần, cô gái 19 tuổi Quỳnh Anh ngồi thu mình ở góc giường khoa Cấp tính nữ Bệnh viện Tâm thần Trung ương I (Thường Tín, Hà Nội). Khi tiến sĩ Tô Thanh Phương xuất hiện, Quỳnh Anh vùng dậy chạy lại ôm lấy ông: “Chú ơi, hãy cho con được về nhà”. Tiến sĩ Phương vỗ về: “Con yên tâm, con sẽ sớm được ra viện”.

Quỳnh Anh là cái tên mới do tiến sĩ Phương đặt với mong muốn giữ  bí mật cuộc sống cho tương lai mai sau của những người mắc trầm cảm như em. Rất khó khăn để trò chuyện với Quỳnh Anh, ánh mắt em không hề nhìn người đối diện, cũng như biểu lộ cảm xúc. Em đưa mắt dõi ra xa xăm, chẳng khác một người vô hồn. Đang ở độ tuổi đẹp nhất, và hiện là sinh viên của một trường đại học đóng tại Thủ đô, Quỳnh Anh bỗng nhiên thay đổi tâm tính, ăn ngủ thất thường. Có những đêm em chong đèn tận 4-5 giờ sáng vẫn chưa đi ngủ, bởi hễ nằm xuống là gặp ác mộng. Em thường khóc lóc, nói một mình. Giữa lúc bạn bè nhận ra cách sống bất bình thường, hoang mang chưa biết giải cứu em bằng cách nào thì họ choáng váng nhận tin: Quỳnh Anh dùng dao cứa cổ tay tự tử. Rất may hành động dại dột em thực hiện trong một ngày cuối tuần về quê được bố mẹ phát hiện kịp thời. Quỳnh Anh nhập viện được xác định bị rối loạn tâm thần (một dạng trầm cảm nặng). Góp nhặt những câu chuyện qua mỗi lần Quỳnh Anh gắng gượng trò chuyện, tiến sĩ Phương cho rằng nguyên cớ em không vượt qua những trở ngại trong cuộc sống là do bị một chàng sinh viên học trên một khóa chặn đường đưa ra những lời xúc phạm lẫn dọa dẫm, khi em từ chối việc anh ta ngỏ lời yêu để dành thời gian cho việc học hành.

Chàng trai tên Hồng Công, sinh năm 1992, đang điều trị tại khoa Cấp tính nam đưa ánh mắt sắc lẹm về phía chúng tôi. Vẻ mặt em trở nên lầm lì, dữ dằn hơn khi chúng tôi bắt chuyện. Theo lời kể của mẹ em, từ nhỏ đến lớn Công vốn tính tình hiền lành, biết yêu thương, quan tâm đến người thân. Cách đây hai năm, em thi đậu vào Đại học Công nghiệp gia đình đã mổ lợn ăn mừng rất to. Thật không ngờ, vào đại học một thời gian cậu học hành sút kém hẳn bởi suốt ngày chơi game online đến quên ăn quên ngủ. Hậu quả là Công phải bỏ học giữa chừng do nhiều môn không đủ điều kiện thi lại. Công trở về nhà trong tâm trạng chán nản, xa lánh mọi người. Thấy con luôn sống trong âu sầu, thức trắng đêm đến gầy còm, bố mẹ động viên, an ủi thì bất ngờ bị cậu con trai phản ứng lại bằng những lời lẽ hỗn hào. Mức độ quậy phá của chàng trai ngày càng nặng, ban đầu là đập phá, la hét ầm ĩ, về sau Công nhiều lần cầm gậy gộc lao vào tấn công người thân. Nhận ra con trai mình “có vấn đề về tâm thần”, gia đình đành gạt nước mắt, người giữ chân, người giữ chặt tay, áp tải em lên xe đưa đi bệnh viện chữa trị. Tại đây, Công được chẩn đoán bị trầm cảm nặng có loạn thần sau nghiện game online, do sống theo nhân vật trong trò chơi.

Tại khoa Cấp tính nam này, chúng tôi gặp nhiều bệnh nhân từng rất thành đạt trong nghề nghiệp, nhưng rồi họ không thể tiếp tục đảm đương được công việc nữa do bị mắc bệnh trầm cảm bởi làm việc quá sức, hoặc quá lo lắng, căng thẳng khi được thăng chức chẳng hạn. Quang Hùng, sinh năm 1984 từ nhỏ đến lớn vốn thể chất và tâm thần hoàn toàn bình thường, anh cũng rất ít ốm đau. Sau khi tốt nghiệp thạc sĩ ở nước ngoài về, công việc giảng dạy tại trường cao đẳng nơi anh đang công tác vẫn diễn ra bình thường. Thời gian gần đây tâm tính anh bỗng bị thay đổi đến đáng sợ. Ít ai hình dung con người vui vẻ, ăn nói nhã nhặn, điềm tĩnh trước kia trở nên cục cằn, thường xuyên cáu gắt, thậm chí đã nhiều lần vô cớ đấm đá vào mặt đồng nghiệp, buộc nhà trường phải đình chỉ việc giảng dạy. Vẻ mặt sầu não, Hùng không giấu nỗi cảm xúc buồn bã khi kể về những ngày đã qua: “Đó là quãng thời gian tôi luôn cảm thấy mình đuối sức trước cuộc sống, thấy hiện tại và tương lai chỉ là một màu đen tối, ảm đạm. Một nỗi buồn cứ bao phủ cuộc sống của tôi mà tôi không thể giải thích được nguyên cớ vì sao, từ đâu”.

 

Người mắc trầm cảm ngày càng nhiều

Cách đây hơn 15 năm, khi Bệnh viện Tâm thần Ban ngày Mai Hương ra đời, những người sáng lập hồi ấy: cố Bộ trưởng Y tế Đỗ Nguyên Phương, nguyên Bộ trưởng Nguyễn Quốc Triệu, giáo sư Nguyễn Việt, đã cho rằng: Các vấn đề tâm thần sẽ là những vấn đề lớn trong y tế của thế kỉ 21, bên cạnh các vấn đề tim mạch và ung thư. Thầy thuốc ưu tú Tô Thanh Phương, người bảo vệ thành công luận án tiến sĩ chuyên ngành trầm cảm, hiện là Phó giám đốc Bệnh viện Tâm thần Trung ương I thì cho biết: “Theo dự báo của Tổ chức Y tế thế giới, trầm cảm sẽ là nguyên nhân gây mất khả năng lao động đứng hàng thứ hai sau các bệnh tim mạch vào năm 2020”.

Xã hội ngày càng phát triển thì tỷ lệ người mắc trầm cảm càng gia tăng do áp lực của cuộc sống đè nặng. Ở Việt Nam theo một số tác giả, rối loạn trầm cảm chiếm từ 2,8 đến 6,5% dân số. Đa số bệnh nhân trầm cảm nặng phải vào viện điều trị thuộc lứa tuổi từ 18-44. Hậu quả mà căn bệnh này để lại là hết sức nặng nề, đó là mất khả năng lao động, học tập và sáng tạo, nguy hiểm nhất là tỷ lệ người mắc tìm cách tự sát cao. Đã có rất nhiều giả thuyết về nguyên nhân phát sinh bệnh trầm cảm, nhưng cho đến nay giới y học vẫn chưa khẳng định được đâu là nguyên nhân chính. Song người ta phát hiện các yếu tố thuận lợi phát sinh bệnh trầm cảm, đó là bệnh xuất hiện sau các sự kiện phức tạp của cuộc sống như: học tập quá căng thẳng không có thời gian nghỉ ngơi, thi trượt, thất bại trong tình yêu, hoặc phải sống trong môi trường căng thẳng về tâm lý như bạo lực gia đình, bố mẹ ly hôn, không hề quan tâm đến những tâm sự của con cái. Ở một số bộ phận người trẻ tuổi có cuộc sống thiếu lành mạnh như: ngày đêm vùi đầu vào các trò chơi điện tử (game online), dùng chất kích thích, cũng là nguyên nhân phát bệnh trầm cảm. Ở những người đã trưởng thành hơn về mặt tâm lí như một số doanh nhân, công chức do đặt ra cho mình những nấc thang danh vọng quá cao, một khi không đạt tới đã dẫn đến buồn chán, sinh ra bệnh trầm cảm…

Có thể tránh được trầm cảm nếu như người bệnh được điều trị kịp thời bằng liệu pháp tâm lí. Vậy nhưng, theo tiến sĩ Tô Thanh Phương, nhiều trường hợp chỉ được đưa đến bệnh viện tâm thần điều trị sau khi đã được cứu sống ở khoa cấp cứu của một bệnh viện nào đó, do bệnh nhân bị trầm cảm nặng đã đi tìm cái chết. “Theo tôi, ở một số gia đình có sự thiển cận, sợ mất danh dự nên khi có con cái bị sang chấn tâm lí đã không đưa vào khám, hoặc điều trị tại bệnh viện tâm thần. Đây là nguyên nhân hàng đầu khiến cho căn bệnh trầm cảm tăng cao và trở thành mạn tính, khiến người bệnh không khỏi hoặc phải uống thuốc cả đời”, tiến sĩ Phương cho biết. Nói thêm về lí do để cánh cửa bệnh viện tâm thần vẫn xa xôi, bác sĩ Trần Thị Hồng Thu, Trưởng khoa Lâm sàng, Bệnh viện Tâm thần Ban ngày Mai Hương cho rằng: “Nhiều người thường tìm đến bệnh viện tâm thần khi đã qua các bệnh viện khác chữa mà không khỏi bệnh. Trong khi lĩnh vực chăm sóc sức khỏe tâm thần nói chung lại ở khá xa người dân, mà lẽ ra khoa tâm thần phải nằm trong các bệnh viện đa khoa, nhưng lại được chia tách ra lại ở khá xa các khu dân cư khiến cho người bệnh khó tiếp cận với việc khám chữa bệnh”.

 



“Các bậc cha mẹ cần rèn cho con mình từ bé về nhân cách nhất là tính tự lập, tự chủ. Đừng bao bọc các cháu quá kĩ, để sau này khi trưởng thành các cháu có đủ nghị lực để sống độc lập, tự mình chấp nhận và vượt qua thử thách một cách vững vàng. Thanh thiếu niên cần được giáo dục và rèn luyện tốt hơn về mặt tâm lí khi đứng trước các khó khăn của cuộc sống như: thất bại trong học tập, thi cử, không xin được việc làm, thua lỗ, nợ nần trong sản xuất, kinh doanh… Chẳng có cách nào khác là đứng dậy mà đi, không gục ngã về tinh thần trước nhịp sống ngày càng hối hả, khẩn trương và nhiều thử thách có khi là những sức ép rất mạnh. Hãy sống, học tập và làm việc khoa học, hợp lí, lành mạnh để tránh xa căn bệnh trầm cảm”, bác sĩ Nguyễn Mạnh Hoàn, Phó giám đốc Bệnh viện Tâm thần Ban ngày Mai Hương khuyên. 

 

Chuyện về vị tiến sỹ chữa trầm cảm đầu tiên của Việt Nam

 

 

  (TBDN) - Ông là vị tiến sỹ đầu tiên chữa bệnh về trầm cảm của Việt Nam. Năm 2014, ông vinh dự được chọn là 100 trí thức tiêu biểu của thủ đô Hà Nội. Ông nổi tiếng là người dám nghĩ dám làm. Ông là tiến sỹ, bác sỹ Tô Thanh Phương, Phó Giám đốc Bệnh viện Tâm thần Trung ương 1, kiêm Trưởng Khoa Cấp tính nữ.

 Bác sỹ Tô Thanh Phương tốt nghiệp trường Đại học Y khoa Hà Nội năm 1982, sau khi tốt nghiệp ông có 3 năm cống hiến trong quân đội tại Trường Sỹ quan Chỉ huy kỹ thuật tên lửa (nay là Học viện Phòng không không quân).

Cống hiến thầm lặng

Năm 1986 ông chính thức về nhận công tác tại Bệnh viện Tâm thần Trung ương 1, đây vừa là giai đoạn khó khăn chung của đất nước vừa là khó khăn cho ngành y tế khi cơ sở vật chất thuốc men mọi thứ đều thiếu thốn. Nhất là ngành tâm thần vừa thiếu thốn lại vừa nguy hiểm đối với bác sỹ điều trị, thế mà bất chấp khó khăn lúc bấy giờ bác sỹ Tô Thanh Phương vẫn quyết định lựa chọn về xây dựng bệnh viện, mặc dù lúc đó với những thành tích học tập và thành tích trong quân đội, ông có thể về bất cứ bệnh viện nào tại Hà Nội.

Với tâm niệm, mình là đảng viên, là bộ đội Cụ Hồ nên không quản ngại phải làm việc trong bất cứ môi trường nào, do vậy tôi đã quyết định về công tác tại Bệnh viện Tâm thần Trung ương 1. Chỉ đơn giản thế.

Bác sỹ Tô Thanh Phương

Ngót nghét ba chục năm gắn bó với bệnh viện từ những ngày còn hoang sơ, trải qua nhiều vị trí, chức danh từ bác sỹ điều trị, phó, trưởng khoa và luân chuyển qua nhiều khoa khác đến nay bác sỹ Tô Thanh Phương đang đảm nhiệm vị trí Phó Giám đốc Bệnh viện kiêm Trưởng Khoa Cấp tính nữ.

Cuộc đời ông gắn liền với từng bước xây dựng và phát triển của bệnh viện và gắn bó với những bệnh nhân từ khắp mọi miền đất nước chuyển về đây điều trị. Là một bác sỹ điều trị song, bác sỹ Tô Thanh Phương không hề dập khuôn trong phác đồ điều trị đã có sẵn, ông luôn tìm tòi và nghiên cứu những phương pháp điều trị mới mang lại hiệu quả điều trị cao cho bệnh nhân.

Một trong số những nghiên cứu khoa học đó chính là luận án Tiến sỹ của ông về đề tài “Nghiên cứu đặc điểm lâm sàng rối loạn trầm cảm và điều trị bằng Amitriptyline phối hợp với thuốc chống loạn thần”. Trong xu thế phát triển của xã hội hiện đại căn bệnh trầm cảm ngày một gia tăng, nhận thấy điều đó Tiến sỹ Tô Thanh Phương đã nghiên cứu phương pháp điều trị hiệu quả căn bệnh này, sau hai lần đi nghiên cứu sinh tại Pháp, ông đã bảo vệ thành công luận án Tiến sỹ và trở thành vị Tiến sỹ đầu tiên về trầm cảm tại Việt Nam.

Phương pháp điều trị của ông là dùng thuốc an thần kinh kết hợp với thuốc chống trầm cảm, với phương pháp này các bệnh nhân trầm cảm và trầm cảm lâu năm đều thấy rõ hiệu quả điều trị. Có một trường hợp trầm cảm đã 7 tháng, không nói không ăn vậy mà khi đến điều trị tại đây đã đỡ hẳn. Bệnh nhân mắc phải căn bệnh này đã thực sự trút bỏ được những nỗi lo khi đến với bệnh viện, với vị bác sỹ tận tâm như ông.

Hết lòng vì bệnh nhân

Mỗi bước đi, mỗi thành công của ông ngày hôm nay đều là sự nỗ lực cố gắng hết mình của bản thân, tâm sức ông bỏ ra đã mang về nụ cười hạnh phúc cho nhiều gia đình, điều đó khiến ông càng có quyết tâm hơn nữa trong chuyên môn, càng say mê với những nghiên cứu và cống hiến.

Trăn trở nhiều đêm về chứng ảo thanh của bệnh nhân tâm thần phân liệt khiến ông cứ lặng lẽ tìm tòi, lặng lẽ nghiên cứu từ tài liệu trong nước đến tài liệu nước ngoài, đến thực tiễn điều trị bệnh nhân trong suốt những năm công tác cuối cùng ông đã tiếp tục có thêm đề tài nghiên cứu có giá trị thực tiễn vô cùng lớn trong điều trị.  Đó là đề tài về “Bước đầu đánh giá hiệu quả của kích thích từ xuyên sọ trong hỗ trợ điều trị ảo thanh kéo dài ở bệnh nhân tâm thần phân liệt thể Paranoid”.

Đây là đề tài áp dụng công nghệ mới kích thích từ xuyên sọ trong điều trị ảo thanh kéo dài lần đầu tiên được nghiên cứu tại Việt Nam. Để thấy được tầm quan trọng của đề tài có lẽ chúng ta phải hiểu rõ chứng bệnh ảo thanh của bệnh nhân tâm thần, ảo thanh chính là tiếng nói tự phát trong đầu bệnh nhân và bệnh nhân hoàn toàn làm theo sự điều khiển của tiếng nói này mà khó có thể cưỡng lại được. Đó là những tiếng nói xui khiến người bệnh thực hiện các hành vi như: giết người, tự tử, hoặc nhẹ là bỏ đi lang thang.

Chính vì tính nghiêm trọng của các hành vi gây ra bởi chứng ảo thanh mà khiến bác sỹ Tô Thanh Phương cũng mất ăn mất ngủ theo, sau nhiều nghiên cứu ông quyết định áp dụng kỹ thuật mới vào điều trị lần đầu tiên ở Việt Nam. Mặc dù là vừa nghiên cứu vừa áp dụng nhưng kết quả điều trị thật đáng khích lệ, đó là 52% bệnh nhân đã hết hoàn toàn ảo thanh, đề tài này thực sự đã cởi nút thắt cho những bế tắc kéo dài của phương pháp điều trị chứng ảo thanh ở bệnh nhân tâm thần phân liệt.

Thêm vào đó tính thực tiễn cao của phương pháp điều trị đã khiến Hội đồng Khoa học của bệnh viện đề nghị nâng cấp lên đề tài cấp Bộ.
Hôm chúng tôi đến thăm bệnh viện có gặp được một bệnh nhân khoảng 20 tuổi, có biểu hiện hay đánh người, hay đi rửa tay... đã điều trị 5 năm ở bệnh viện tỉnh mà không khỏi, nay đưa vào Bệnh viện Tâm thần Trung ương 1 được hơn một tháng những triệu chứng đó đã hết. Mừng cho những cống hiến đóng góp của ông đã được đền đáp, mừng cho những bệnh nhân không may mắn mắc phải chứng bệnh này, mừng cho Ngành y tế có được người thầy thuốc giỏi như ông.

Ham mê nghiên cứu khoa học, tâm huyết trong công việc và sáng tạo trong phương pháp điều trị bệnh là những cảm nhận của tôi về bác sỹ Tô Thanh Phương, tôi thấy ở ông những khát khao của tuổi trẻ, những kinh nghiệm dày dặn của người già.

Ông chia sẻ rằng, với ông nghiên cứu khoa học là niềm đam mê đã ngấm sâu nên dù ở cương vị nào ông cũng khuyến khích và đẩy mạnh nghiên cứu khoa học, có nghiên cứu thì mới tìm ra được những phương pháp điều trị bệnh tốt nhất. Điều đó là cần thiết đối với mỗi bác sỹ, với bệnh viện và với Ngành y tế nói riêng và xã hội nói chung.

Ông mong muốn xã hội từ bỏ cái nhìn kỳ thị với bệnh nhân tâm thần và trình độ điều trị của bác sỹ ngày một nâng cao để nhiều bệnh nhân được chữa trị khỏi bệnh...

Càng tiếp xúc lâu với ông, tôi càng cảm thấy mến ông hơn, quý ông ở cái tâm, trọng ông ở cái tài và chúng tôi mong muốn Ngành y tế sẽ có thêm nhiều vị bác sỹ như ông dám dấn thân vào những khó khăn, dám nghĩ, dám làm và thành công. Người đi tiên phong mở đường bao giờ cũng là người dũng cảm nhất và trong chuyên ngành điều trị tâm thần ông chính là một người như thế!

Hiền Trang

 

Các bài khác...

Page 3 of 9

Giới Thiệu

Tiến Sĩ - Bác Sĩ Tô Thanh Phương

- Tiến sĩ bác sĩ cao cấp

- Đào tạo 2 lần ở pháp

- Trưởng khoa 6 , Bệnh Viện Tâm Thần TWƯ1

- Phó Giám Đốc

Cảm Nhận Bệnh Nhân

“Giờ chỉ mong sớm được về nhà, làm ruộng rồi cưới vợ sinh con. Em hứa sẽ tiêm phòng, uống... Read more

Super User - avatar Super User

Rất hiệu quả và tôi đã trở lại bình thường , không bị mất ngủ nữa Read more

Super User - avatar Super User

Rất hiệu quả Read more

Super User - avatar Super User

  • 1
  • 2
  • 3