• Mat ngu.jpg
  • Mat ngu 2.jpg
  • Matngu 3.jpg

mất 300 nghìn đồng, nữ sinh phát điên

hai năm qua gia đình bà nguyễn thị hài ở vũ thư, thái bình đưa cô còn gái xinh đẹp của họ đến bệnh viện tâm thần trung ương chữa căn bệnh rối loạn tâm thần chỉ vì mất 300 nghìn đồng ngày đầu tiên nhập học.

bệnh nhân đang điều trị tại khoa c6 bệnh viện tâm thần trung ương
bệnh nhân đang điều trị tại khoa c6 bệnh viện tâm thần trung ương

mất ngủ vì rơi 300 nghìn đồng

nhìn hai mẹ con bà hài đang điều trị ở khoa 6, bệnh viện tâm thần trung ương chúng tôi không khỏi xót xa. em nguyễn thị l. con gái bà hài, đang là cô sinh viên nhí nhảnh, xinh xắn thì bây giờ ánh mắt em đờ đẫn, chân tay em cứng đơ, bước đi run rẩy vì bệnh. làn da xanh xao vì nhiều ngày ở viện, l. luôn có cảm giác sợ người lạ. cô sợ phải xa mẹ. nhìn qua ánh sáng cửa sổ, cô gái im lặng thì thào hỏi người cùng bị bệnh với mình: "khi nào em về nhà? chị nhớ nhà lắm".

hai năm nay, l. sống trong tâm thức của người bị bệnh tân thần. nhưng khi hỏi về chuyện học hành, chuyện quá khứ thì l. nhớ vanh vách.

bà hài kể lại, cách đây hai năm, giống như nhiều bạn bè cùng trang lứa, l. vui vẻ lên hà nội nhập học ở trường cao đẳng kinh tế kỹ thuật thương mại. ngày con lên nhập học, bà hài bán hết gà, thóc để có khoản tiền đóng học phí và thuê nhà cho con. sau khi chia tay con về, hai mẹ con chỉ còn 500 nghìn đồng. bà dặn con ở lại chịu khó học, rồi bà gửi tiền lên sau.

Đi học được 1 tuần, bà đôn đáo vay tiền gửi cho con vì sợ con hết tiền. con gái điện về, bà đoán "chắc hết tiền đây". chưa kịp nói gì thì đầu dây bên kia con gái bà khóc thút thít bảo mẹ "con bị rơi mất 300 nghìn". thấy con bảo mất tiền, phản ứng đầu tiên bà bảo "sao con hớ hênh thế". Đó là câu nói cửa miệng chứ bà có ác ý gì đâu. nào ngờ câu nói của bà có thể làm con suy nghĩ.

cô bé mất ngủ cả tuần liền. bạn cùng phòng trọ điện về báo với bà thì bà nghĩ "chắc con lạ nhà không ngủ được". thế rồi, khi l. rơi vào trạng thái rối loạn cảm xúc vừa khóc, vừa cười, nói nhảm, vợ chồng bà hài lên hà nội đón con về. về nhà, l. có thể nói tên vanh vách tên những người mà cả nhà không ai biết. lạ nhất, cô nói được tên người đã mất cả chục năm về trước. 

kinh tế suy kiệt vì con bị bệnh

con có biểu hiện lạ, bà hài đi xem xét cúng bái khắp nơi. thuê thầy cúng tốn cả trăm triệu đồng. ai mách ở đâu nhà bà lại đến tìm họ. Đến khi trong nhà chẳng còn tài sản nào giá trị, bà đành đưa con vào bệnh viện tâm thần trung ương 1 cầu cứu.

nhìn con gái, bà hài khóc "từ ngày con có bệnh, bao nhiêu tiền của vợ chồng bà đổ hết vào con. Đấy chỉ vì có ba trăm bạc mà khổ thế đấy cô ạ". nhìn đôi bàn tay khô ráp, nước da sạm đen vì tháng ngày đi chữa bệnh cho con của bà hài khiến nhiều người xót xa. 

Điều khiến bà mẹ này đau khổ nhất là con gái bà mới tròn hai mươi tuổi. mỗi năm ở nhà vài tháng lại vào bệnh viện. "Đến nay nhà tôi chẳng còn cách nào nữa cô ạ. cúng bái, chữa chạy hết rồi. nó chỉ khỏi được một thời gian rồi bệnh lại như tái phát. khổ nhất con bé còn quá trẻ, tương lai còn ở phía trước. nó như thế này thì ai còn dám yêu thương nó chứ" - người mẹ đau khổ nói nghẹn trong nước mắt.

bác sĩ điều trị cho l. là ts tô thanh phương, chuyên gia hàng đầu về bệnh trầm cảm. ts phương cho biết l. bị chứng ảo thanh xui khiến. cô bé trải qua sang chấn tâm lý nên suy nghĩ nhiều dẫn đến rối loạn cảm xúc. lâu ngày gia đình nghĩ bị "ma làm" nên cứ cầu cúng dẫn đến bệnh nặng thêm nên việc điều trị rất lâu dài. những người mắc bệnh này, để thêm một ngày thời gian điều trị sẽ rất lâu.

 
câu chuyện đắng đót của "những bóng hồng lang bạt"

người điên ăn rác rưởi, nằm mé đường góc phố bất chấp mọi loại hình thời tiết khắc nghiệt nhất, đôi khi họ hiếp người và bị hiếp, giết người và bị giết (báo chí liên tục đăng tải) đều… vô thức, "vô tri vô giác", điều ấy không có gì đáng ngạc nhiên. bởi người tâm thần là bệnh nhân, họ bị "giời đày", bị số phận oái oăm cay nghiệt nên họ mới rơi vào cái địa ngục đó.

cả việt nam và thế giới đều phải "tuyên án" người điên vô tội ngay cả khi họ giết người hoặc giết nhiều người một lúc, là vì lẽ đó. tuy nhiên, cái việc người ta mặc nhiên quen mắt với cảnh đồng bào mình, đồng loại của mình sống như con vật lang thang, rã rục, sa sút ở khắp đầu đường xó chợ, nó là cái gì đó nhói buốt trong tâm khảm của bất cứ ai có lương tri. như đã phân tích ở trên, nếu biết nghĩ, có lẽ đối tượng bị đau đớn tủi nhục nhất trong thảm trạng "thả rông người tâm thần lang thang" hiện nay, là: "những bóng hồng lang bạt".

lù thị thanh v.

tôi biết đến lù thị thanh v., cô gái thái xinh đẹp ấy, lần đầu tiên là qua tiến sỹ tô thanh phương, một trưởng khoa điều trị đầy nhiệt huyết của bệnh viện tâm thần trung ương. anh phương là người có trình độ tiến sỹ nghiên cứu về trầm cảm đầu tiên ở việt nam (khi du học tại pháp). anh phương dẫn tôi đi gặp những người đàn bà điên đến hết cỡ.

chị t., ở ngọc mỹ, quốc oai, hà nội "điên" đến mức xé cả bộ phận sinh dục của mình ra, máu chảy tràn. cô bé ng., thì vừa gặp nhà báo đã quỳ mọp ở hiên nhà, tay nâng niu một chai nước suối móp méo, giọng như diễn viên tuồng: "thần thiếp xin dâng lên bệ hạ cả tấm thân ngọc ngà này". rồi nàng ôm lấy tôi, thắm thiết như mỹ nhân ôm một dũng tướng trước khi chàng xông pha trận tiền.

anh phương thấy vậy, thở dài: "có cô bé rất xinh, là chủ một tiệm kinh doanh internet ở ngọc hồi kia kìa. cô bị trầm cảm (chứng bệnh tâm thần), lúc nào cũng thèm tình dục, anh chồng không "chịu" nổi, cô gạ gẫm đủ 6 thanh niên làm thuê ở tiệm, họ cũng bỏ chạy luôn. rồi cô làm đủ trò kinh khủng khác, đến mức gia đình mất cả trăm triệu đi cúng ma tà mà bệnh (dĩ nhiên) không thuyên giảm. Đôi lúc chợt tỉnh, quá xấu hổ, cô đã nhảy xuống sông hồng định tự vẫn".
 
rồi anh phương ngậm ngùi kể về lù thị thanh v: cô ấy là một vũ công xòe xinh đẹp nổi tiếng ở thành phố sơn la. thỉnh thoảng cô lại bị thu gom, mang về bệnh viện tâm thần điều trị bắt buộc. lần nào cô cũng vui tươi kể chuyện, vui tươi muốn sà vào lòng người khác. những đêm văn nghệ ở trại điên (anh phương là trưởng khoa điều trị bệnh nhân nữ), v. lại khăn piêu, áo cóm, múa hát tưng bừng, cô bay lượn trong điệu dân vũ đắm say…

vẻ đẹp của v. lúc đó thăng hoa lên, cả bệnh viện tâm thần ai cũng náo nức, ngỡ ngàng. cô khỏi bệnh vài hôm, về quê, lại không uống thuốc, lại bị lạm dụng, lại đi lang thang. từ anh lái xe hà nội sơn la lợi dụng v, cả phụ nữ đồng tính cũng lạm dụng v., rồi em cứ đi, hứng lên tụt quần áo bơi dưới hồ gươm, bảo vệ gọi lên, cô bảo, cháu đi bắt con rùa rùa, cháu bơi ra tháp rùa thắp nhang cho bố cháu. bất cứ ai ghé tai cô nói nhỏ: "anh sinh năm 1982", là đêm ấy v. sẵn sàng hiến thân xác cho anh ấy hoặc vài anh khác nữa.

và, phải ở khách sạn "the moon" hoặc "the sun", bởi v. tin rằng, em là công chúa, con của thần mặt trời (the sun) và thần mặt trăng (the moon). tôi đã tìm v. ở sơn la, có lúc cô bị lợi dụng làm gái massage, có lúc làm "đồ chơi" cho vài kẻ bệnh hoạn. anh trai của v. cũng mắc bệnh như em, thường xuyên về hà nội điều trị tâm thần. bà mẹ v. chỉ còn biết khóc trong tuyệt vọng ở ngôi nhà sàn bản thái bình yên ấy.

Giới Thiệu

Tiến Sĩ - Bác Sĩ Tô Thanh Phương

- Tiến sĩ bác sĩ cao cấp

- Đào tạo 2 lần ở pháp

- Trưởng khoa 6 , Bệnh Viện Tâm Thần TWƯ1

- Phó Giám Đốc

Cảm Nhận Bệnh Nhân

“Giờ chỉ mong sớm được về nhà, làm ruộng rồi cưới vợ sinh con. Em hứa sẽ tiêm phòng, uống... Read more

Super User - avatar Super User

Rất hiệu quả và tôi đã trở lại bình thường , không bị mất ngủ nữa Read more

Super User - avatar Super User

Rất hiệu quả Read more

Super User - avatar Super User

  • 1
  • 2
  • 3